Thủy Miểu: “Đã bảo cậu đừng làm cái trò này rồi, lại cứ cố làm cho bằng được! Diễn kịch có gì hay ho đâu, chỉ mấy đồng tiền còm, một năm trời còn không đủ ăn vài bữa cơm!”
Ôn Nhan: “Mênh Mang, cậu đừng nói thế chứ, Tiểu Vũ đã vất vả lắm rồi, cậu đừng mãi đả kích cô ấy như thế.”
Thủy Miểu: “Ôn Nhan, cậu cứ chiều đi! Cậu cứ chiều nó đi!”
Eo Liễu: “Thôi thôi... Tối mịt rồi còn cãi nhau làm gì cơ chứ... Tiểu Vũ cậu sao không tìm Chung Tĩnh Dạ mà trút giận đi, người ta rõ ràng bảo sẽ chiếu cố cậu mà, sao lại chiếu cố thành ra thế này vậy chứ...”
Bạch Vũ: “Lẽ nào mình lại mặt dày đến mức đi làm phiền người ta?”
Thủy Miểu: “Ngại gì mà ngại? Cậu chẳng phải vẫn luôn nịnh hót sao, nịnh mà không có hiệu quả thì nịnh làm quái gì! Tôi nói Bạch Vũ này, đầu óc cậu có bị kẹp cửa không đấy?”
Bạch Vũ: “Thái hậu tha mạng...”
Thủy Miểu: “Tha cho cái gì mà tha!”
Ôn Nhan: “Mênh Mang, cậu đừng nóng giận.”
Thủy Miểu: “Cút hết đi cho tôi!”
Liễu: "Ối trời ơi, Tiểu Vũ làm gì mà ngại thế. Mai cậu cứ mạnh dạn nói với Chung Tĩnh Dạ đó đi, nịnh nọt người ta đủ điều, pha cà phê rồi chuẩn bị cơm hộp, chăm sóc tận tình bao lâu nay mà chả thấy cô ấy có phản ứng gì, coi như công cốc à..."
Nhan: "Nhưng mà tớ cứ thấy thế nào ấy, có vẻ không hay lắm."
Miểu: "Nhan ơi, cậu im ngay đi!"
Nhan: "..."
Bạch Vũ cầm điện thoại, nhìn mấy đứa bạn thân thi nhau nhắn tin. Cô ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi lại nghiêm túc cân nhắc, thấy chúng nó nói cũng có lý.
Hơn nữa, Chung Tĩnh Dạ là người không tệ, mấy hôm nay mối quan hệ giữa cô và đối phương cũng khá thân thiết.
[Cái kết luận này rốt cuộc từ đâu ra vậy?]
Bạch Vũ cẩn thận suy nghĩ, biết đâu Chung Tĩnh Dạ thật sự nguyện ý nâng đỡ cô thì sao? Ít nhất, thời gian lên hình không cần cứ mãi trùng với bữa ăn của cô là được rồi chứ gì?
Thật ra thì, ngoài những cái đó ra, Bạch Vũ cũng chẳng biết mình còn có yêu cầu gì khác nữa. Kỹ thuật diễn thì nói cho cùng vẫn là vấn đề của bản thân, người khác muốn giúp cũng chẳng có cách nào giúp được.
Còn về duyên phận... thì càng không thể cưỡng cầu. À, phòng ốc thì sao nhỉ, có lẽ có thể đổi cái phòng tốt hơn một chút...
Nghĩ vậy, Bạch Vũ liền cẩn thận cân nhắc xem mình nên nói chuyện với Chung Tĩnh Dạ thế nào. Vì Chung Tĩnh Dạ là nữ, nên Bạch Vũ không cần lo lắng mấy chuyện quy tắc ngầm gì cả, về mặt này thì cũng giảm bớt được không ít phiền muộn.
Thế là mấy ngày sau đó, Bạch Vũ một mặt cố gắng làm việc, một mặt nỗ lực tìm kiếm mọi cơ hội để thương lượng kỹ càng với Chung Tĩnh Dạ về mấy vấn đề nhỏ nhặt của mình. Cơ mà đạo diễn Chung bận rộn quá, cả ngày Bạch Vũ đều không tìm được thời gian có thể ở riêng với Chung Tĩnh Dạ để nói chuyện này. Cô ấy cũng ngại nói thẳng trước mặt người khác, nhờ Chung Tĩnh Dạ nâng đỡ mình. Vậy nên chuyện này cứ thế kéo dài.
Cứ thế, gần một tháng trôi qua, Bạch Vũ cuối cùng cũng tìm được một cơ hội.
Tối nay không có cảnh quay đêm, nên các diễn viên đều nghỉ ngơi sớm, để dưỡng sức cho cảnh quay ngày mai. Chung Tĩnh Dạ vì buổi quay hôm nay khá thuận lợi nên cũng rất thoải mái, đang ở trong phòng nghỉ ngơi. Bình thường vì quay phim cứ lăn lộn đến tận khuya, nên Bạch Vũ luôn ngại làm phiền Chung Tĩnh Dạ. Hôm nay khó lắm mới được nghỉ ngơi sớm, Bạch Vũ đành mặt dày tính đến tìm Chung Tĩnh Dạ để tâm sự về một loạt khó khăn mà cô đang gặp phải.