Một là nhân vật này đủ xấu xa, hai là nhân vật này cũng tương đối khó nắm bắt, vừa hay có thể nhân cơ hội này mà xả giận giúp anh trai và Nguyễn Nhu.
Rồi sau đó, khi Bạch Vũ đến đoàn phim, ấn tượng của cô ấy về Bạch Vũ quả nhiên tệ hại y như những gì cô ấy đã nghe nói: ánh mắt tham danh lợi, luôn miệng nịnh bợ, thật sự là…
Trong mắt Chung Tĩnh Dạ, Bạch Vũ quả thực ngoài khuôn mặt đẹp ra thì chẳng có điểm nào đáng khen.
Thế nhưng dù sao cũng cùng làm việc trong một đoàn phim, gặp mặt cuối cùng cũng phải chào hỏi một tiếng.
Bạch Vũ đương nhiên không ngờ lại gặp Chung Tĩnh Dạ ngay lúc này, cô ấy lập tức khép kịch bản lại, vẻ mặt nịnh nọt đứng dậy nói: “Đạo diễn Chung vất vả quá, muộn thế này rồi còn làm việc ạ?”
Chung Tĩnh Dạ vừa nhìn thấy vẻ mặt ấy của Bạch Vũ là đã thấy bực mình!
Một khuôn mặt xinh đẹp như vậy có thể nào đừng cứ thể hiện vẻ mặt đó nữa không? Thật lãng phí cái nhan sắc trời cho! “Đâu có, không thể nghiêm túc bằng Bạch tiểu thư được.”
“Đâu có đâu có! Em thấy mình phải làm vậy mà, đạo diễn Chung à, ban ngày thật sự ngại quá, đây là ngày đầu tiên em vào đoàn, vẫn chưa hoàn toàn thích nghi được, thật lòng xin lỗi rất nhiều...” Một tràng dài lời khen tặng liên tục tuôn ra.
Chung Tĩnh Dạ khẽ nhếch môi cười nói: “Điều này tôi có thể hiểu. Ngày đầu tiên, tính khí tôi cũng chẳng dễ chịu gì, cô Bạch xin thứ lỗi.”
“Đâu có đâu có, đạo diễn Chung cũng là vì chất lượng bộ phim truyền hình này mà, là do diễn xuất của em chưa đủ.”
Hai người chẳng ai cảm thấy ngượng ngùng khi khen ngợi đối phương một hồi. Sau đó, Chung Tĩnh Dạ liền về phòng, quay đầu lại nói với Bạch Vũ một câu “Bạch tiểu thư cũng nghỉ ngơi sớm đi” rồi rời đi.
Bạch Vũ lập tức cúi rạp người nói: “Vâng, em sẽ nghỉ ngơi ngay đây, đa tạ đạo diễn Chung đã quan tâm.”
Tâm địa bất chính, giỏi nịnh hót.
Đây về cơ bản chính là ấn tượng ban đầu của Chung Tĩnh Dạ về Bạch Vũ.
Tài sắc vẹn toàn, khiêm tốn lễ độ, làm việc nghiêm túc.
Đây về cơ bản chính là ấn tượng ban đầu của Bạch Vũ về Chung Tĩnh Dạ. Thật sự là khác nhau một trời một vực.
…
Mấy ngày kế tiếp đối với Bạch Vũ mà nói cũng cực kỳ khốn đốn. Thời gian cô ấy lên hình không phải vào một hai giờ chiều, lúc trời nóng nhất, thì cũng là vào giờ cơm. Khiến cô ấy mỗi lần ăn cơm cứ như lên chiến trường, sống dở chết dở.
Cứ quay xong một cảnh là y như rằng cô bị mắng té tát, giống hệt tiểu tam bị chính thất bắt gặp.
Chỗ ngủ buổi tối cũng không được tốt, mỗi ngày nửa đêm đều sẽ tỉnh giấc, tỉnh dậy luôn thấy như vừa đánh vật xong từ cửa hàng giảm giá về, mồ hôi nhễ nhại khắp đầu.
Cả ngày có thời gian rảnh là lại vội vàng phục vụ Chung Tĩnh Dạ, mà Chung Tĩnh Dạ thì lại có vô vàn yêu cầu. Dù cô ấy không chỉ đích danh Bạch Vũ phải làm, nhưng nịnh hót là sở trường của Bạch Vũ. Tuy không thích, Bạch Vũ vẫn cố sống cố chết làm cho bằng được, một ngày trời làm xong thì mệt nhoài như một con chó.
Hơn nữa cô ấy kém hòa đồng, đến một người để tâm sự cũng không có. Lại thêm nhân vật trong phim cũng không tốt, mặc kệ là ở trong phim hay ngoài đời, cuộc sống của Bạch Vũ vẫn khổ sở như nhau!
Cuộc sống này thật sự là... Đến cả Bạch Vũ cũng không nhịn được mà than vãn vài tiếng.