Bạch Vũ vừa thấy Chung Tĩnh Dạ uống cà phê của mình, trái tim cô như mở cờ, cứ ngỡ tương lai xán lạn: “tiền đồ vô lượng” đang vẫy gọi mình.
Bên này Chung Tĩnh Dạ thoải mái uống cà phê, chăm chú nhìn camera, Bạch Vũ ngồi bên cạnh, tự vui mừng vì lần đầu nịnh bợ đã gặt hái thành công. Còn phía bên kia, những người đang chờ đợi thì không được vui vẻ cho lắm. Lúc này đã gần đến bữa trưa, cả đội ngũ đang chờ ăn cơm, ngồi quây quần tán gẫu, ai nấy đều liếc xéo Bạch Vũ.
Có vài người trong số đó cũng từng hợp tác với Bạch Vũ. Họ đương nhiên hiểu rõ con người cô trong giới này, nên lúc này rất khinh thường mà liếc nguýt thẳng vào cô gái đang nịnh bợ Chung Tĩnh Dạ ở phía đối diện.
“Đúng là đồ nịnh đầm!” Một nữ diễn viên lớn tuổi hơn không nhịn được mắng.
Một diễn viên quần chúng nhỏ tuổi bên cạnh có vẻ không hiểu chuyện, quay đầu hỏi: “Chị Trương, sao chị lại nói vậy? Cô ấy cũng xinh đẹp mà.”
Người phụ nữ khinh thường nói: “Hừ, xinh đẹp thì ích gì? Toàn thân trên dưới chỉ được mỗi cái mặt xinh! Thứ khác thì sao? Diễn xuất chẳng ra gì, quan hệ cũng chẳng có! Hừ! Đáng đời không nổi tiếng!”
Miệng lưỡi của loại người này mà đã mở ra thì chẳng khác nào cái máy hát, một khi đã bật thì không tài nào ngừng lại được. Lúc này, người phụ nữ kia đã mở miệng, kéo theo một đống lớn nhân viên công tác bên cạnh, từng nhóm nhỏ bắt đầu xì xào bàn tán về đủ thứ chuyện phiếm của Bạch Vũ.
Nào là ham danh lợi, nào là nịnh bợ, kể còn hấp dẫn hơn cả phim truyền hình.
Bạch Vũ lúc này cũng đang ngồi một bên, cầm kịch bản bắt đầu luyện tập lời thoại của mình. Tuy không quá để tâm đến những gì người bên cạnh nói, nhưng ít nhiều cũng lọt vào tai cô đôi chút.
Đối với điều này, Bạch Vũ chỉ có thể giả vờ đáng thương như một đóa bạch liên hoa. Ai da... không ai có thể hiểu được nỗi buồn của cô. Thật ra, cô cũng muốn được trò chuyện tâm sự thân mật như họ, nhưng đối phương lúc nào cũng ôm trong lòng ít nhiều địch ý. Tuy cô là vua nịnh hót, nhưng dù sao cũng không thích lấy mặt nóng dán mông lạnh. Hơn nữa, những lần trước, rõ ràng cô có lòng tốt giúp đỡ, chỉ dẫn người khác, thế mà chẳng hiểu sao đối phương lại cứ giận dỗi.
Sau này Yêu Liễu đã nói với cô, khí chất và năng lượng không hợp thì không thể gượng ép. Thà rằng ngay từ đầu đừng dây dưa, còn hơn có lòng tốt rồi lại khiến người khác khó chịu. Hãy cứ học hành chăm chỉ, tiến về phía trước, khi nào hiểu thì tự khắc sẽ hiểu.
Bạch Vũ ngẫm lại cũng thấy có lý. Thế là cô cũng ít mở miệng hơn. Nghĩ đến số phận nữ phụ của mình, Bạch Vũ ít nhiều cũng tin vào chuyện khí chất này nọ. Cô làm vậy cũng là vì mọi người, để ai cũng có một tâm trạng tốt. Haizzz… sao lại chẳng có ai chịu hiểu cho mình chứ?
“Ai...” Khẽ thở dài một tiếng, Bạch Vũ ôm kịch bản, tiếp tục chuyên tâm đọc. Cảnh tiếp theo đến lượt cô lên sân khấu, cô phải nhanh chóng xem lại lời thoại.
Nhìn lời thoại của mình, Bạch Vũ lại cảm thấy phiền não. Ai, vai nữ phụ lần này đúng là có nhiều đất diễn thật, nhưng vừa xuất hiện đã tranh giành đàn ông với nữ chính. Mà tranh giành đàn ông với nữ chính có "bàn tay vàng" thì nói trắng ra là tự tìm đường chết!
Lại còn câu thoại này nữa chứ?
“Ngươi là ai? Hừ! Nghe XXX nhắc đến cô, hôm nay tôi cố tình đến xem, cô đúng là tầm thường y như lời đồn!”