Chương 13

À, lại là một vai phụ đáng ghét! Cái này có thể coi là kiểu vai phụ điển hình, kết cục cũng khá thê thảm… Ngay cả Bạch Vũ, người vốn ít khi để ý mấy chuyện này, cũng không nhịn được nhíu mày, gào thét trong lòng: “Trời ơi, dù là vai phụ thì chẳng lẽ không thể có một vai phụ tử tế hơn sao? Sao cứ nhất thiết phải xấu xa thế này, lần nào cũng không có kết cục tốt đẹp vậy chứ? Cứ thế này thì không giống đóng phim nữa, mà như thể tự mình nguyền rủa mình vậy. Tôi từ chối được không? Tôi có thể từ chối sao!?”

Bạch Vũ liếc mắt nhìn chị Triệu.

“Từ chối thì được thôi, nhưng giờ em chưa có tiếng tăm gì, cũng không nổi bật. Cái chính là phải để khán giả quen mặt đã. Vai này tuy không tốt lắm, nhưng lại rất cá tính. Nếu thành công, có thể nâng cao đáng kể mức độ nhận diện của em. Rất có lợi cho sự phát triển sau này của em đó.” Chị Triệu có thuật đọc tâm đúng không? Chị chắc chắn có khả năng đọc suy nghĩ của người khác phải không!? Bạch Vũ vô cùng bi thương quay đầu nhìn chị Triệu một cái.

Thật ra đã diễn vai phụ nhiều năm như vậy, đặc biệt là những vai phản diện đáng ghét, cô thật sự đã quá ngán rồi, nhưng…

“Nếu chị Triệu đã nói vậy, vậy em sẽ nghe theo chị Triệu hoàn toàn.” Cô cố nặn ra một nụ cười, vui vẻ chấp nhận.

Haizz, hiện thực thật tàn khốc làm sao.

“Vậy thì, nếu đã thế, mình định ngày ký hợp đồng luôn nhé.”

“Vâng, được ạ.”

Thế là chuyện này cứ thế được quyết định. Sự thật chứng minh, chuyện đổi vận không phải là điều người bình thường cứ muốn là có thể thay đổi được. Việc ký hợp đồng diễn ra rất thuận lợi, chỉ chưa đầy một tuần đã hoàn tất toàn bộ, Bạch Vũ cũng theo đó mà gia nhập đoàn làm phim.

Đến đoàn phim, sau khi gặp đạo diễn, Bạch Vũ mới ngạc nhiên phát hiện, đạo diễn của bộ phim truyền hình này lại chính là Chung Tĩnh Dạ.

Mắt Bạch Vũ khẽ nheo lại, trên mặt lập tức nở một nụ cười rạng rỡ đầy ý vị. Cô thầm nghĩ: Hóa ra chị Triệu nói đạo diễn đích thân chỉ định mình lại là Chung Tĩnh Dạ à. Thảo nào một vai diễn nhiều đất diễn như vậy lại rơi vào tay mình, thì ra là có người chống lưng!

Với những tưởng tượng đó, tâm trạng Bạch Vũ càng thêm phơi phới. Cô thầm nghĩ, trước giờ toàn nghe đạo diễn lớn, ông chủ lớn “bao” tiểu minh tinh, không ngờ có ngày chuyện tốt như vậy lại đến lượt mình. Quả thật là sắp lột xác đổi đời rồi sao?

Nghĩ tới đó, nụ cười trên môi Bạch Vũ càng tươi tắn hơn. Đôi mắt híp lại thành một đường chỉ, long lanh sáng ngời, chăm chú nhìn Chung Tĩnh Dạ, đến nỗi những người xung quanh cũng phải rùng mình.

Lúc này, Bạch Vũ nào còn nhìn thấy ai khác, trong mắt cô chỉ còn độc nhất bóng dáng Chung Tĩnh Dạ.

Bị Bạch Vũ nhìn chằm chằm một cách không kiêng dè như thế, Chung Tĩnh Dạ dù đang làm việc nghiêm túc đến mấy cũng phải nhận ra. Vừa quay đầu định xem có chuyện gì, cô đã thấy Bạch Vũ bưng cà phê, tươi cười đứng ngay bên cạnh mình.

“...” Chung Tĩnh Dạ vốn luôn bình tĩnh cũng giật mình thon thót. Tuy bộ phim này thuộc thể loại thần quái, nhưng cô không muốn chuyện tâm linh thật sự xảy ra ngay bên cạnh mình. Người phụ nữ này rốt cuộc từ đâu chui ra vậy?

Bạch Vũ thấy Chung Tĩnh Dạ quay đầu nhìn mình, vội vàng ân cần đưa ly cà phê nói: “Đạo diễn Chung, cô khát nước à? Uống cà phê đi ạ.”

Chung Tĩnh Dạ là ai cơ chứ? Sao lại không biết Bạch Vũ đang tính toán điều gì? Trong lòng cô càng đánh giá Bạch Vũ thấp hơn một bậc, nhưng trên mặt vẫn không hề lộ ra một chút cảm xúc nào. Cô cúi đầu nhìn cà phê, khẽ nhếch môi, ánh mắt cong cong, nhận lấy ly cà phê từ tay Bạch Vũ, cười nói: “Đa tạ.”