Chương 26

Hạ Lan Lăng nheo mắt, ngỡ như mình nghe nhầm: “Ngươi nói gì?”

“Ta nói…” Lâm Táp Táp mỉm cười tiến đến gần hắn: “Ta không cho phép ngươi thích người khác. Nếu có một ngày thật sự như thế, thì ta sẽ chiếm lấy thân thể ngươi. Khi ấy, ngươi sẽ thành đóa hoa tàn úa rồi xem ai còn cần ngươi nữa.”

Ngay cả Lạc Thủy Vi cũng sẽ chê bai hắn.

Hạ Lan Lăng: “…”

Lâm Táp Táp cảm thấy quả thật Hạ Lan Lăng thật sự sợ rồi.

Lần này, hắn không dám lạnh nhạt với nàng nữa. Tuy không tiễn nàng ra tận cửa, nhưng chuyện đó cũng có thể tha thứ, bởi vì khi rời đi, nàng lén quay đầu thấy hắn chống khuỷu tay lên bàn, day day huyệt thái dương, cúi đầu nhắm mắt, trông hắn rất mệt mỏi và bất lực.

Đúng vậy, có nam nhân nào mà không sợ chứ?

Trong truyện, vị công tử tuấn tú kiêng kỵ nhất là nữ chính cởi y phục của hắn. Ban đầu khi nữ chính xông vào lúc hắn đang tắm, nam chính còn khóc vì cảm thấy mình đã bị ô uế, không còn xứng với người mình yêu nữa.

Chỉ là sợ thì sợ, Lâm Táp Táp cũng không cảm thấy Hạ Lan Lăng thích mình hơn chút nào. Câu nói thách thức ban nãy của hắn khiến nàng cảm thấy bất an.

Thư Linh không chỉ yêu cầu nàng chia rẽ mối nhân duyên giữa Hạ Lan Lăng và Lạc Thủy Vi, mà còn không cho phép Hạ Lan Lăng yêu hay thành hôn với bất kỳ nữ nhân nào khác. Tất nhiên Lâm Táp Táp được xem là ngoại lệ, bởi nàng là người được Thư Linh lựa chọn, nhưng nàng cũng không thể thật sự kết duyên cùng hắn.

Có vẻ như Hạ Lan Lăng sẽ phải sống cô đơn suốt quãng đời còn lại.

“Tiểu sư đệ!”

Từ xa, giọng của Lạc Thủy Vi vang lên.

Bước chân Lâm Tỏa Tỏa chững lại, thấy Lạc Thủy Vi đang chạy nhanh về phía thiếu niên mặc đồ đen với nụ cười trên môi. Giọng nói ngọt ngào, dịu dàng, pha chút vui mừng: “Ngươi cuối cùng cũng về rồi, ta lo lắng chết đi được.”

Lâm Táp Táp nheo mắt nhìn kỹ, khi thấy rõ dung mạo thiếu niên thì nàng hít mạnh một hơi.

Đó chẳng phải Phong Khải sao?

Hắn tới rồi, kẻ biếи ŧɦái nhỏ bé trong sách cuối cùng cũng xuất hiện.

Phong Khải, tên thật là Phong Kỳ, là huyết mạch ruột thịt của thế gia tu tiên nhà họ Phong.

Mẫu thân hắn là muội muội tộc trưởng, chẳng may mang thai khi chưa cưới. Bà thà chết cũng không tiết lộ thân phận của cha đứa bé là ai. Thế nên, ngay từ lúc sinh ra, Phong Kỳ đã mang danh là con hoang, không được dòng tộc thừa nhận, sống trong sự khinh thường và ngược đãi của tộc nhân. Từ nhỏ hắn đã sống trong chửi rủa, bạo hành, bị xem như đứa con rác rưởi của Phong thị.