Hừ, nam nhân ấy mà.
Lâm Táp Táp hừ một tiếng khinh thường. Nàng đường đường là đại tiểu thư của Vân Ẩn Tông, làm gì có tên nam nhân nào xứng đáng khiến nàng phải hạ mình như thế?
Đọc sách đến mơ màng buồn ngủ, nàng lấy quyển sách úp lên mặt, nằm ngửa nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lâm Táp Táp vốn yêu cái đẹp, dù chỉ là ra hồ đọc sách, nàng cũng phải ăn mặc tươm tất, trang điểm xinh đẹp. Gió nhẹ thổi qua, chiếc ghế bập bênh khẽ đung đưa, váy lụa màu phấn hồng thêu bươm bướm buông rũ thướt tha, dù gương mặt đã bị che khuất, nhưng nhìn từ xa nàng vẫn vô cùng đẹp mắt.
Hạ Lan Lăng đi tới, vừa khéo nhìn thấy tiêu đề in rõ ràng trên bìa cuốn sách úp trên mặt nàng: “Tiên cô 99 ngày tỏ tình, Đế quân ngươi cứ thuận theo đi!”
Lâm Táp Táp vẫn chưa phát hiện Hạ Lan Lăng tới gần.
Trong đầu nàng toàn là tình tiết trong thoại bản, nàng tưởng tượng mình là tiên cô, còn Đế quân chính là Hạ Lan Lăng.
Trong góc tường cung đen thẳm, nàng dùng vũ lực ép Hạ Lan Lăng vào tường, giả vờ yếu đuối sắp khóc: “Ca ca, ngươi sợ yêu ta à?”
Ơ? Sao nghe nó... hơi sai sai?
Lâm Táp Táp nhíu mày. Nàng thật sự phải học theo tiên cô trong thoại bản sao?
Lâm Táp Táp dù là tiểu thư kiêu ngạo, nhưng rất biết giữ thể diện.
Nghĩ đến cảnh mình bị linh lực đánh rơi từ trên không xuống đất chết thảm, Lâm Táp Táp lại cảm thấy... mình có thể uốn có thể duỗi, chút thể diện cũng không đáng gì.
Tính nàng nóng nảy, học được gì là muốn đem ra áp dụng ngay. Nàng tính tối nay sẽ tìm Hạ Lan Lăng để diễn một màn làm nũng gọi “ca ca”. Nhưng vừa lóe lên suy nghĩ ấy, đã có người xốc quyển sách trên mặt nàng lên.
Ánh mặt trời chói chang rọi thẳng vào mặt khiến nàng chớp mắt liên tục, nhất thời không mở nổi mắt ra. Trong cơn mơ màng, nàng thấy một gương mặt tuấn tú mơ hồ trong bộ bạch y thanh nhã, người ấy cao lớn anh tuấn, đang cụp mi nhìn quyển sách trong tay.
Thật là nghĩ cái gì tới cái đó!
Thiên Đạo cũng phù hộ nàng rồi!
Lâm Táp Táp bắt đầu tìm góc tường...
Ngoài phụ thân mình ra, Lâm Táp Táp gần như chưa từng tiếp xúc với nam nhân nào, cũng không biết phải làm sao để chiếm được trái tim nam nhân.
Hiện tại có thoại bản chỉ dạy, sách viết sao thì nàng chuẩn bị làm y như vậy. Tiếc là bây giờ không phải ban đêm, bên hồ cũng không có bức tường hay cung điện nào để nàng có thể đẩy người vào như trong sách, nhưng không sao, cách đó vài bước có một gốc cây cổ thụ trăm năm.