Trữ Tinh lặng lẽ quan sát tất cả. Ngay cả khi cô ta đi đến chỗ Trang Ngộ dưới bóng cây, cô cũng chẳng có phản ứng gì.
Không lâu sau, hiệu trưởng và vị cổ đông kia rời đi. Lê Tề Dương nghĩ rằng Diệp Tiểu Phỉ chỉ đi vệ sinh nên đứng đợi cô ta quay lại. Nhìn thấy Trữ Tinh vẫn chưa đi, gã không nhịn được châm chọc: "Tuổi trẻ tài cao? Tôi thấy là tuổi trẻ ngông cuồng thì có, suốt ngày chỉ biết vùi đầu vào tiền bạc, không thấy mệt à?"
"Nếu anh không ham tiền, vậy thì nhường lại cổ phần câu lạc bộ cho tôi đi."
"Dựa vào đâu chứ? Tôi bỏ tiền ra thì đương nhiên phải kiếm tiền về."
Trữ Tinh nhắc đến câu lạc bộ là đang nói đến chuyện năm cuối cấp ba. Cô đã liên hệ với vài người bạn giàu có để thành lập một câu lạc bộ, trong đó có cả Lê Tề Dương. Gã này dù bình thường hay đối đầu với cô, nhưng khi cô đề xuất kế hoạch và tìm gã góp vốn thì lại rất tích cực, chắc hẳn là vì gã thích xe. Ban đầu, câu lạc bộ chỉ là một tổ chức nhỏ dành cho những người yêu thích đua xe, nhưng sau đó ngày càng phát triển, không chỉ có đua xe mà còn mở rộng sang bắn súng, đua ngựa,... những môn thể thao mạo hiểm khác. Hiện tại, nó đã trở thành câu lạc bộ hàng đầu trong giới thượng lưu ở thành phố A.
"Sao không thấy tình nhân nhỏ của cô đâu vậy?"
"Anh tưởng tôi là anh chắc? Lúc nào cũng bám riết không rời, thế mà còn mơ làm tay đua chuyên nghiệp? Chẳng lẽ định lái loại xe màu mè sặc sỡ kia à?"
"Cô... cô... cô..." Lê Tề Dương sững sờ. Đã rất lâu rồi gã không nghe thấy Trữ Tinh nói chuyện theo kiểu này. "Cô ăn nói kiểu gì vậy?!"
Hơn nữa, biểu cảm của cô vẫn rất nghiêm túc, hoàn toàn không giống như đang trêu chọc, cứ như thể đó là điều hiển nhiên vậy.
Trữ Tinh không đáp lại. Lê Tề Dương cũng có chút thiên phú trong lĩnh vực đua xe, thành tích của đội đua do gã chủ quản đều rất ấn tượng. Trong cốt truyện gốc, gã cũng từng chinh chiến trên đường đua một thời gian trước khi bị anh trai kéo về giúp đỡ công việc kinh doanh gia đình, từ đó dần dần tỏa sáng trên thương trường. Khi ấy, nữ chính đã chia tay gã, dù gã tìm mọi cách níu kéo nhưng không thành, cuối cùng chỉ có thể lặng lẽ lùi về phía sau để thấy em rõ hơn trong hối hận và đau khổ.
Ở phía bên kia, Diệp Tiểu Phỉ và Trang Ngộ đứng trầm mặc cạnh nhau, cùng dõi mắt về phía ánh đèn rực rỡ.
Những người sinh ra trong gia đình giàu có vốn dĩ đã khác biệt với họ về bản chất rồi.
Diệp Tiểu Phỉ không nói gì thêm, nhưng cô ta tin rằng Trang Ngộ có thể hiểu điều này.
Rồi một ngày nào đó, anh sẽ nhận ra rằng cô ta mới là người thực sự phù hợp để đứng bên cạnh anh.
Dù xuất thân của anh rất tốt nhưng môi trường trưởng thành của anh thậm chí còn khó khăn hơn cả người bình thường. Điều đó đã định sẵn rằng anh không giống với những đứa con cưng của trời sinh ra đã ngậm thìa vàng.
Một lúc lâu sau, Trang Ngộ lên tiếng: "Chúc mừng, buổi biểu diễn rất thành công."
Diệp Tiểu Phỉ hoàn hồn, mỉm cười đáp: "Cảm ơn anh, được anh khen tôi rất vui."
Nhưng Trang Ngộ vẫn không nhìn cô ta khiến cô ta cảm thấy khó chịu, thoáng nhíu mày. Nếu anh thật sự thầm thích cô ta thì hẳn là đã bắt đầu từ hồi cấp ba. Nếu không có Trữ Tinh, có lẽ mọi chuyện vẫn sẽ diễn ra giống như kiếp trước. Nhưng bây giờ, cô ta không thể chắc chắn rằng tâm ý của anh có thay đổi hay chưa.
Lòng anh vẫn hướng về phía cô ta nhỉ? Nếu không thì tại sao rõ ràng Trữ Tinh có ý với anh, nhưng anh vẫn không ở bên cô, còn ra sức giải thích rằng đó chỉ là hiểu lầm? Diệp Tiểu Phỉ lại không khỏi cảm thán một lần nữa rằng znh đúng là một khúc gỗ! Cô ta đã đứng ngay cạnh anh, vậy mà anh vẫn ngốc nghếch không nói lời nào. Nhưng chỉ cần nhớ đến hình ảnh anh bế cô ta ra khỏi biển lửa ở kiếp trước thì những khuyết điểm này bỗng trở nên không đáng kể nữa.
Cô ta quay sang nhìn Trữ Tinh và Lê Tề Dương. Hai người họ đang đứng trò chuyện, bóng lưng hướng về phía cô ta, không nhìn rõ biểu cảm. Mặc dù giữa họ vẫn có một khoảng cách nhất định, nhưng bóng hai người lại nhập vào nhau dưới ánh đèn đường. Trong mắt cô ta, hình ảnh này thật sự rất xứng đôi.
Tại sao họ không sớm qua lại tằng tịu với nhau chứ?
Cô ta lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh của họ. Trang Ngộ nhíu mày hỏi: "Cô làm gì vậy?"
"Không có gì đâu, cảnh đêm trong khuôn viên trường rất đẹp mà." Diệp Tiểu Phỉ đưa điện thoại cho anh xem. Trong bức ảnh, có hội trường, cây cối, ánh đèn và hai cái bóng nương nhập vào nhau dưới ánh đèn đường. Đúng là một bức tranh rất đẹp, rất có ý cảnh, nhưng anh lại không thích nó lắm.
“Phỉ Phỉ đi đâu rồi, sao vẫn chưa quay lại?” Lê Tề Dương lẩm bẩm, chuẩn bị gọi điện cho Diệp Tiểu Phỉ.
Trữ Tinh ra hiệu cho gã nhìn về một hướng nào đó.
Lê Tề Dương hoang mang nhìn theo, lúc đầu không hiểu, nhưng sau khi nhìn kỹ, hai người đứng dưới gốc cây cây lớn kia lại chính là Tiểu Phỉ và người tình nhỏ của Trữ Tinh!