Chương 29

Cô ta không nói chơi. Nhà họ Lê không thích cô ta bước chân vào giới giải trí. Hiện tại, cô ta và Lê Tề Dương vẫn chưa chính thức chia tay, cô ta lo rằng gia đình gã sẽ can thiệp.

Nhà họ Lê không quá đặt nặng môn đăng hộ đối. Nếu xét về gia thế, cô ta và gã chênh lệch cả một trời một vực, nhưng khi gã dẫn cô ta về ra mắt, những màn thử thách mà cô ta lường trước lại không hề xảy ra. Nếu... nếu không phải vì kiếp trước, sau khi kết hôn, gã thay lòng đổi dạ thì lẽ ra cô ta đã có một cuộc sống rất tốt đẹp...

Nhớ lại tất cả những gì đã trải qua, cơn phẫn nộ trong lòng cô ta lại bùng lên. Cô ta bước nhanh về phòng thay đồ, tránh xa Lê Tề Dương đang lải nhải không ngừng. Cô ta vốn định ra ngoài xem các tiết mục khác, giờ thì muốn ra ngoài hít thở không khí.

Vừa bước ra ngoài, cô ta đã thấy Trữ Tinh đang đứng dưới ánh đèn cùng hai người đàn ông trung niên trò chuyện vui vẻ.

Một trong số họ là hiệu trưởng, người còn lại là khách mời quan trọng ngồi ở hàng ghế đầu tối nay. Diệp Tiểu Phỉ nghe nói, ông ấy là cổ đông có sức ảnh hưởng lớn nhất của trường. Hai người này khi trò chuyện với Trữ Tinh không hề giữ khoảng cách, thậm chí trong ánh mắt còn mang theo sự tán thưởng và quý mến.

Hình ảnh này khiến niềm kiêu hãnh và tự hào vừa mới tích lũy trên sân khấu của Diệp Tiểu Phỉ bị đánh tan thành từng mảnh. Trước đó, cô ta vẫn còn mơ tưởng có thể nhìn thấy ánh mắt ghen tị, đố kỵ của Trữ Tinh. Nhưng giờ đây, cô đã sớm bước ra khỏi phạm vi cạnh tranh mà cô ta có thể hiểu được, tiến đến một đẳng cấp cao hơn nhiều.

"Anh có biết người đàn ông đứng cạnh hiệu trưởng là ai không?" Cô ta quay sang hỏi Lê Tề Dương đang đi theo phía sau.

Lê Tề Dương lúc này mới nhìn về hướng đó rồi đáp: "Biết chứ, nhà anh có chút giao tình với ông ấy. Không ngờ Trữ Tinh cũng quen. Đi thôi, để anh đưa em qua chào hỏi."

Diệp Tiểu Phỉ không muốn đi, nhưng lại như thể đang muốn kiểm chứng điều gì đó nên cô ta không rút tay khỏi cái nắm của gã.

"Chú Tưởng, thầy hiệu trưởng."

"Ồ, là Tề Dương à? Dạo này bố cháu thế nào?"

"Bố cháu có thể thế nào được chứ, không câu cá thì cũng chơi golf thôi ạ."

Mọi người khách sáo vài câu, Lê Tề Dương giới thiệu Diệp Tiểu Phỉ. Cô ta cố giữ trạng thái tốt nhất. Họ cũng nhận ra cô ta, còn dành lời khen tặng. Trữ Tinh cũng nói: "Vừa nãy tôi có xem màn biểu diễn, múa rất đẹp, thực sự mở rộng tầm mắt."

Lời khen của cô không hề có chút dối trá nhưng Diệp Tiểu Phỉ lại chẳng cảm thấy vui vẻ chút nào. Cảm giác này giống như một diễn viên múa dốc hết tâm sức để biểu diễn, sau đó được một vị lãnh đạo khen ngợi đôi câu khi cảm thấy hài lòng.

Cô ta đã bỏ ra bao nhiêu công sức để làm hài lòng Trữ Tinh sao?

Không phải!

Diệp Tiểu Phỉ hết lần này đến lần khác tự nhủ rằng Trữ Tinh có được mọi thứ là nhờ gia thế. Dù cô có học giỏi đến đâu, nếu không có hậu thuẫn từ gia đình thì cũng chỉ giống như Trang Ngộ ở kiếp trước, cuối cùng trở thành một nhân viên tinh anh làm việc cho người khác mà thôi.

Những điều cô ta muốn xác minh cũng đã có kết quả.

Đối với Lê Tề Dương, họ là bề trên đối với hậu bối, khách sáo và ôn hòa. Nhưng cách họ đối xử với Trữ Tinh lại hoàn toàn khác.

Diệp Tiểu Phỉ không muốn đi sâu vào lý do đằng sau sự khác biệt đó.

Chủ đề nhanh chóng quay lại các vấn đề thời sự trong giới kinh doanh. Lê Tề Dương dễ dàng tham gia vào cuộc trò chuyện, chỉ còn lại cô ta đứng một bên như một người vô hình. Rõ ràng đang giữa mùa hè, nhưng cô ta lại cảm thấy ngày càng lạnh lẽo.

Kiếp trước, Diệp Tiểu Phỉ không bước chân vào giới giải trí, cũng chẳng trở thành nữ cường nhân trong thương trường. Cô ta chỉ làm biên dịch viên cho một nhà xuất bản, công việc nhẹ nhàng, có rất nhiều thời gian rảnh để luyện tập bộ môn khiêu vũ mà mình yêu thích.

Cuộc sống đó vốn dĩ không có gì không tốt nếu như không có sự phản bội của Lê Tề Dương.

Nghe họ trò chuyện, Diệp Tiểu Phỉ bỗng nhớ ra một chuyện. Ở kiếp trước, khi Trữ Tinh trở về nước, dường như tập đoàn Trữ Thị đã gặp phải vấn đề. Chẳng lẽ đây mới là lý do thực sự khiến cô quấn lấy Lê Tề Dương? Bây giờ nghĩ lại, cô ta cảm thấy khả năng này rất lớn. Nếu Trữ Tinh thực sự thích gã, vậy thì tại sao đến lúc cô ta và gã kết hôn, cô lại không hề xuất hiện?

Kiếp này thì sao? Chẳng lẽ Trữ Tinh cũng sẽ đợi đến lúc đó ư?

Diệp Tiểu Phỉ lặng lẽ rời đi, Lê Tề Dương chỉ liếc nhìn cô ta một cái rồi không hề bước theo.

Trong lòng cô ta thầm cười lạnh.