Chương 28

Khoa Quản trị Kinh doanh kết thúc buổi bảo vệ luận án, chỉ còn nửa tháng nữa là đến bữa tiệc tốt nghiệp. Vì có một thương vụ thu mua cần Trữ Tinh đích thân ra mặt nên cô đã rời trường. Diệp Tiểu Phỉ vẫn tập trung luyện nhảy. Lê Tề Dương là cậu ấm nhà giàu không có áp lực tìm việc nên thường xuyên chờ bên ngoài phòng tập nhảy, chỉ là người vốn tràn đầy sức sống nay lại trông có phần ủ rũ.

Trang Ngộ từng có kế hoạch học lên cao học, nhưng nghĩ đến việc Trữ Tinh đã sắp xếp đầy đủ khóa học chuyên ngành mà anh cần, thời gian linh hoạt, tiến độ cũng có thể điều chỉnh theo năng lực cá nhân, anh quyết định từ bỏ. Dù gì đi nữa, cô cũng sẽ không chê bai trình độ học vấn của anh rồi bỏ mặc anh đâu.

Dạo này, Trang Ngộ làm trợ lý cho Quản Minh Hiếu. Trước đây, mặc dù cũng do anh ấy quản lý, nhưng anh từng được điều động qua nhiều bộ phận khác nhau để tích lũy kinh nghiệm rồi mới được đặt vào vị trí này. Đến giờ anh mới được ổn định chức vụ.

Lần tiếp theo Trang Ngộ gặp lại Trữ Tinh là trong bữa tiệc tốt nghiệp của trường. Cô đến khá sớm, trong tay còn được phát mấy món đồ chơi tạo không khí như bàn tay vỗ bằng nhựa, còi ống co giãn... Nhìn thấy vậy, anh mỉm cười, phớt lờ những chỗ trống khác, tự giác ngồi xuống bên cạnh cô.

"Anh có muốn chơi không?" Cô nghiêng người về phía anh, cầm chiếc còi lên thổi một hơi, phần đuôi còi bật ra dài hơn rồi “bốp” một cái trúng ngay mặt Trang Ngộ: "A, xin lỗi nhé, đánh trúng anh rồi."

Trang Ngộ quay mặt sang một bên, nhăn mày, giọng điệu có chút hờn dỗi: "Rõ ràng là cố ý, cô lúc nào cũng thích trêu chọc tôi."

"Thế thì tôi không dừng nữa nhé." Trữ Tinh cười đầy ẩn ý.

Không dừng là sao? Trang Ngộ không dám hỏi tiếp, chỉ hy vọng những sở thích săn mồi kỳ lạ của cô trước đây đều là ảo giác của anh.

Tiệc tốt nghiệp của Đại học A luôn có tiêu chuẩn rất cao. Sau mỗi màn biểu diễn, Trữ Tinh đều vô cùng hào hứng vẫy vẫy mấy món đồ chơi trong tay. Hành động này cứ lặp đi lặp lại khiến Trang Ngộ không nhịn được mà quay sang nhìn cô.

Anh cảm thấy cô có chút trẻ con. Cô chỉ đơn giản là đang chơi mà thôi.

Màn tiếp theo là tiết mục múa đơn nữ của Diệp Tiểu Phỉ - "Nở rộ".

Nữ thần của trường lên sân khấu, khán giả bên dưới hưởng ứng nhiệt liệt, reo hò, cổ vũ, vỗ tay, thổi còi. Giữa bầu không khí sôi động đó, ánh đèn sân khấu dần tắt. Khi đèn sáng trở lại, Diệp Tiểu Phỉ đã vào tư thế sẵn sàng, quay lưng về phía khán giả.

Một chiếc váy đỏ, dáng vẻ uyển chuyển, cô ta tựa như một đóa hồng nở rộ, đúng như cái tên của điệu múa này.

Diệp Tiểu Phỉ sinh ra để đứng trên sân khấu, Trữ Tinh thừa nhận điều đó. Trên sân khấu, cô ta không còn bị ràng buộc bởi tình cảm, chiếc váy đỏ xoay tròn, những cánh hoa hồng không ngừng bung nở, nhiệt huyết, kiêu hãnh mà không thiếu phần ngọt ngào. Tiếng ồn ào bên dưới dần lắng xuống theo từng động tác của Diệp Tiểu Phỉ. Nếu lúc bắt đầu, tràng vỗ tay và tiếng hò reo chỉ vì danh tiếng "nữ thần của trường", thì bây giờ, sự yên lặng này là sự công nhận dành cho thực lực của cô ta.

Múa cũng là một loại hình biểu diễn, mọi thứ từ cơ thể, ánh mắt đến biểu cảm đều quan trọng như nhau.

Diệp Tiểu Phỉ có gương mặt tươi tắn. Hôm nay, trong điệu múa này, ánh mắt cô ta trở nên linh động, chứa đầy sự tò mò và nhiệt huyết. Có thể ở một số khía cạnh, cô ta chưa sánh bằng những vũ công chuyên nghiệp, nhưng thần thái và khả năng truyền cảm hứng của cô ta là điều không thể chối cãi.

Điệu múa này chắc chắn sẽ lên hot search. Nếu có thêm chút may mắn được một đạo diễn nổi tiếng để mắt tới thì cũng không phí bản lĩnh của cô ta.

Tiếng nhạc lên đến cao trào. Khi Diệp Tiểu Phỉ thực hiện động tác cuối cùng, giai điệu đột ngột ngừng lại.

Một thoáng yên lặng, rồi cả khán phòng nổ tung với tiếng vỗ tay như sấm dậy. Những tin đồn về bài phát biểu và chuyện tình cảm của cô ta sẽ bị lãng quên, nhường chỗ cho điệu múa tuyệt vời này.

Diệp Tiểu Phỉ cúi chào. Ngay lập tức, Lê Tề Dương bước lên sân khấu cùng bó hoa. Cô ta mỉm cười nhận lấy, hai người trông như thể chưa từng có chút khúc mắc nào.

Khoảnh khắc này được ghi lại qua ống kính máy quay. Cô ta nhìn về phía Trang Ngộ đang ngồi ở khu vực khán giả. Chắc chắn anh đã nhìn thấy cô ta trên sân khấu. Màn biểu diễn lần này không thua gì kiếp trước. Cô ta có linh cảm cơ hội kia đã thuộc về mình.

"Phỉ Phỉ, em thật xinh đẹp, em nhảy rất tuyệt." Lê Tề Dương nhìn cô ta đầy tình cảm, lời khen chân thành từ tận đáy lòng.

Nhưng tâm trạng vui vẻ của Diệp Tiểu Phỉ lập tức bị phá hỏng một nửa. Cô ta vẫn không thể đối diện với gã một cách bình tĩnh: "Lê Tề Dương, nếu anh cũng thấy em trên sân khấu đẹp như vậy thì em hy vọng sau này anh sẽ không ngăn cấm em nữa."

"Ngăn cấm em chuyện gì?"

"Không ngăn cấm bất cứ điều gì!"

"Phỉ Phỉ, sao anh lại ngăn cấm em? Bất cứ điều gì, chỉ cần em muốn, anh đều sẽ giúp em."

Nói nghe hay thật. Nếu như cô ta chưa từng trải qua kiếp trước, có lẽ cô ta sẽ lại cảm động đến mềm lòng.