Trang Ngộ tỏ vẻ điềm tĩnh, không thể nhận ra anh đang nghĩ gì, nhưng bàn tay buông thõng bên người vô thức siết chặt, dù động tác này chỉ được một chớp mắt đã bị anh khống chế, kiềm lại. Từ trước đến nay anh luôn có thể khống chế được bản thân ngoại trừ ở trước mặt Trữ Tinh.
Anh nhìn Diệp Tiểu Phỉ, giọng điệu vẫn bình thường: "Vậy thì sao?"
Diệp Tiểu Phỉ nhìn anh chằm chằm, không muốn bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào trên mặt anh, nhưng sự thờ ơ của Trang Ngộ lại khiến cô ta thất vọng. Trầm ngâm một lúc, cô ta dứt khoát nói thẳng: "Vậy nên, tôi không muốn anh trở thành một tôi thứ hai."
"Nhưng cô hiểu lầm rồi, giữa tôi và cô ấy không có gì cả."
"Hiểu lầm thì tốt…" Diệp Tiểu Phỉ giả vờ nhẹ nhõm mỉm cười, khuôn mặt tràn đầy chân thành: "Anh có biết không Trang Ngộ, dù Lê Tề Dương đối xử với tôi tốt thế nào cũng không bằng sự thân quen giữa anh ta và Trữ Tinh."
"Những người như Trữ Tinh từ nhỏ đã được học cách lý trí, kiềm chế, dù quen biết bao lâu, dù quan hệ có thân thiết thế nào cũng như cách một lớp. Nhưng Lê Tề Dương ở trước mặt Trữ Tinh thì khác, anh ta có thể tùy ý buông thả, bộc lộ bản chất thực nhất của mình. Vì vậy, dù chúng ta có qua lại với họ, ngồi cùng bàn ăn uống, nhưng đôi bên vẫn không cùng đẳng cấp."
Không khí trở nên nặng nề, cả hai đều im lặng. Một lúc sau, ngoài hành lang có tiếng động, Lê Tề Dương xuất hiện trước cửa phòng bệnh.
Cúc áo gã bung hai nút, trên người vẫn còn vương chút dáng vẻ tàn tạ sau cơn say, nhưng không hề ảnh hưởng đến khí chất công tử giàu sang. Những cử chỉ vô thức của gã, quả thật rất khác với người bình thường.
Trang Ngộ gật nhẹ đầu chào hỏi rồi rời khỏi phòng bệnh, phát hiện Trữ Tinh đang đứng ngoài hành lang trò chuyện với hai người bạn của Lê Tề Dương, ba người cười nói rôm rả. Lúc anh đi ra, họ chỉ thoáng nhìn sang như thể anh không là cái gì, hoàn toàn không để anh vào mắt.
Anh im lặng bước đến một chiếc ghế rồi ngồi xuống, ánh mắt trống rỗng nhìn vào một điểm vô định.
"Anh đang nghĩ gì thế?" Không biết từ lúc nào, hai người kia đã đi mất, Trữ Tinh đã đến bên cạnh anh.
"Không có gì, chỉ đợi cô nói chuyện xong thôi." Hiếm khi, trong giọng điệu của Trang Ngộ lại có chút hờn dỗi.
Trữ Tinh cười khẽ: "Bên trong nói gì mà khiến quản gia nhỏ tốt bụng của tôi lại nổi giận thế này?"
Trang Ngộ ánh mắt trầm xuống, không phản bác lại cô.
Những lời như "người của tôi", "quản gia nhỏ của tôi", "trợ lý nhỏ của tôi" anh đã nghe quá nhiều lần, cũng không còn cảm giác gò bó như lần đầu nghe thấy nữa. Dù sao, Trữ Tinh vốn dĩ là người như vậy, anh cứ để mặc cô thôi.
Gia vị thú vị trong cuộc sống sao?
Trang Ngộ nhớ lại lời của Diệp Tiểu Phỉ, rất nhiều điều anh đồng tình.
Anh chắc chắn không muốn trở thành một gia vị nhàm chán rồi bị vứt bỏ, nhưng anh muốn ở bên cạnh cô, trở thành cánh tay đắc lực không thể thiếu của cô.
Trong lòng anh, Trữ Tinh vốn dĩ nên cao cao tại thượng, cô có quyền phớt lờ tất cả những thứ cô muốn phớt lờ.
Anh rõ ràng nghĩ như vậy, cũng biết vị trí của mình. Thế nhưng, khi nhìn thấy cô hoàn toàn thờ ơ với anh, trong lòng lại không sao bình tĩnh nổi.
Trang Ngộ đứng lên, ánh đèn từ phía sau hắt đến, anh hơi cúi đầu, khuôn mặt chìm trong bóng tối, trông nghiêm nghị mà có chút gì đó ủ dột: "Muộn rồi, về thôi."
Lần này, anh đi trước. Trữ Tinh nhìn bóng lưng anh, trong mắt cô dần lộ chút hứng thú.
Có vẻ như lần này thật sự dỗi rồi, lá gan cũng lớn hơn rồi.
Lớn hơn thì tốt, nếu cái gì cũng không dám làm, cái gì cũng không dám nghĩ thì cô còn dụ dỗ anh nhảy xuống hố thế nào đây?
Trữ Tinh nhìn về phía phòng bệnh, ánh sáng bên trong xuyên qua khung cửa sổ đã được che chắn cẩn thận, không thể thấy gì nhưng cũng không khó đoán được tình hình bên trong.
Nếu Diệp Tiểu Phỉ muốn chia tay, cũng được, nhưng muốn đổ lỗi lên đầu cô thì không được! Cô ta đã đẩy Lê Tề Dương về phía cô một lần, vậy thì cô sẽ trả lại gã nguyên vẹn.
Nhìn xem, vai phản diện như cô thật là tận tâm, chẳng có hệ thống nào bắt cô phải đi theo kịch bản, vậy mà cô vẫn tận tụy phá hoại tuyến tình cảm của nữ chính đó thôi!