Diệp Tiểu Phỉ gọi điện thoại tới lúc Trang Ngộ đang cắt trái cây trong bếp. Điện thoại rung liên tục trên bàn phòng khách, Trữ Tinh chủ động cầm lấy đưa vào bếp cho anh.
Tay anh đang ướt đẫm, cô thuận tay giúp anh nghe máy rồi giơ điện thoại lên kề sát tai anh.
Trang Ngộ cảm thấy tai mình như nóng lên. Anh cụp mắt xuống không nhìn cô, ánh mắt lại vô tình rơi vào đôi chân trần của cô. Đôi chân trắng nõn, những ngón chân nhỏ nhắn như mười bông hoa hồng đang nở rộ.
Cô không mang giày, lúc về nhà giày đã bị cô tiện chân đá lung tung đi đâu rồi.
Con người Trữ Tinh đôi khi thật mâu thuẫn.
Không thể phủ nhận, Trang Ngộ đã thất thần, hoàn toàn bỏ qua nụ cười tinh quái nơi khóe môi Trữ Tinh, cũng như giọng nói từ đầu dây bên kia của Diệp Tiểu Phỉ.
“Gì cơ? Xin lỗi, vừa rồi tôi không nghe rõ.” Trang Ngộ chuyển hướng ánh mắt, cố gắng đánh lạc hướng.
Diệp Tiểu Phỉ: “…”
Một khoảng im lặng đầy lúng túng.
Diệp Tiểu Phỉ hít sâu một hơi, cố gắng dùng giọng điệu đau khổ để nói: “Tôi nói này… Trang Ngộ… tôi bị trật chân, anh có thể đến giúp tôi không?”
“Trật chân? Nặng lắm không? Cô đang ở đâu?”
“Ở phòng tập nhảy trong trường, tôi cũng không chắc có nghiêm trọng không nhưng không thể đứng lên được.”
“Lê Tề Dương đâu?”
Nhắc đến Lê Tề Dương, Diệp Tiểu Phỉ vừa tức giận vừa tổn thương, giọng nói còn pha chút nghẹn ngào: “Anh ấy uống say chẳng giúp được gì cả, hơn nữa sau khi chiến tranh lạnh, bọn tôi chưa có làm hòa. Trang Ngộ, Lê Tề Dương không hề yêu tôi như anh ấy thể hiện, tôi thật sự muốn chia tay, anh biết…”
Trữ Tinh đột nhiên chen vào: “Giờ chuyện trật chân quan trọng hơn, mấy cái khác để sau đi.”
Diệp Tiểu Phỉ cứng họng. Cô ta biết Trang Ngộ và Trữ Tinh sống chung, nhưng tối khuya rồi, chỉ nhận một cuộc gọi mà con ả này vẫn ở bên cạnh thì hơi quá đáng rồi đấy!
“Vậy Trang Ngộ… anh có thể tới không?”
“Được, tôi qua ngay, bên cạnh cô có ai giúp được không?”
“Không, những người thân thiết hiện giờ đều không có ở trường. Cảm ơn anh, tôi đợi anh.”
Trang Ngộ cảm thấy cuộc trò chuyện đã kết thúc, có thể cúp máy, nhưng Trữ Tinh vẫn chưa nhúc nhích, còn nhàn nhã lấy miếng dưa hấu anh vừa cắt ăn ngon lành.
“… Trữ Tinh?”
Cuối cùng Trữ Tinh cũng có phản ứng. Cô nói vào điện thoại: “Bạn học Diệp Tiểu Phỉ, cứu viện sẽ tới ngay, nhớ chú ý điện thoại nhé.” Sau đó dứt khoát cúp máy rồi trêu anh: “Được đấy nha, nghe điện thoại còn có sếp giơ máy giúp nữa.”
“Rõ ràng là cô tự…”
“Đi thôi, tôi lái xe chở anh qua. Dù gì Diệp Tiểu Phỉ cũng bị thương vì muốn cho chúng ta xem một màn trình diễn hay hơn. Chuyện này tôi đã biết thì dù về tình hay về lý cũng không thể làm ngơ.”
Trữ Tinh lấy chìa khóa, thay giày rồi cùng Trang Ngộ ra ngoài. Trên đường đi, cô xem điện thoại một lúc rồi gõ gõ vài cái, sau đó nói: “Trật mắt cá chân có thể nặng có thể nhẹ, với một người thích nhảy múa thì cần phải hết sức cẩn thận. Chúng ta không phải dân chuyên, đến đó cũng chỉ có thể đưa cô ta đi bệnh viện, mà còn có nguy cơ làm chấn thương nặng thêm.”
“Vậy nên, tôi đã gọi bệnh viện để họ cho người đến trước, chúng ta cứ đến thẳng bệnh viện là được. Nhà Lê Tề Dương chuyên vấn đề này, ngay cổng Bắc có bệnh viện tư của họ, phòng tập nhảy cũng gần đó, nhanh hơn là chúng ta chạy từ cổng Nam qua.”
“Lê Tề Dương uống rượu gây chuyện khiến Diệp Tiểu Phỉ nổi giận, chúng ta coi như giúp tên đó một tay.”
Trữ Tinh làm việc dứt khoát, chỉ trong vài phút đã xử lý xong tất cả. Trang Ngộ ban đầu không muốn làm phiền cô, nhưng sau khi nghe cô phân tích thì không còn lý do để từ chối nữa.
Diệp Tiểu Phỉ chụp X quang xong thì nằm trên giường bệnh, đầu óc hoàn toàn mông lung: Mọi chuyện diễn ra không như cô ta nghĩ.
Cô ta thật sự bị trật chân, nhưng cô ta biết rõ mức độ của nó.
Lúc đó cô đang tập luyện trong phòng nhảy, giữa chừng nhận được cuộc gọi từ bạn của Lê Tề Dương, nói rằng gã uống say rồi cứ gọi tên cô ta, bảo cô ta đến một chuyến.
Đây có thể là cơ hội để làm hòa sau chiến tranh lạnh, Diệp Tiểu Phỉ không nói đi cũng không nói không đi. Sau khi cúp máy cô ta vẫn tiếp tục luyện tập, nhưng tâm trí không còn tĩnh lặng như trước. Cô ta cảm thấy phiền, đối với cô ta thì Lê Tề Dương chẳng khác gì một con ruồi cô ta muốn đập đi ngay lập tức, nhưng bực mình là thời cơ chưa thích hợp.
Cô ta nghĩ đến Trữ Tinh, nghĩ đến Trang Ngộ, tâm trọng phiền muộn nên nhảy sai một nhịp rồi không cẩn thận trật chân. Cô ta giật mình, đến tận khi đau điếng mới tỉnh táo lại.