Bên ngoài cửa có không ít người đứng ồn ào, thấy cửa tiệm cuối cùng đã mở thì ánh mắt chờ mong đồng loạt nhìn qua, một người quen nhảy ra phá vỡ sự yên tĩnh không thể hiểu được này.
“Bà chủ bà chủ, những người này đều xem bài viết của tôi nên tính đến nếm thử, không biết hôm nay có ưu đãi gì không?”
Mạc Tình đánh giá hàng người trước cửa, đếm sơ qua, thế mà có gần hai mươi người, nhưng mà hiện tại mới 9 giờ mà đã có nhiều người như vậy, cũng không trách Mạc Tình giật mình.
Rất nhanh cô đã đáp lại nói: “Hôm nay có ưu đãi.”
Dán tờ giấy đã viết xong lên, cô lập tức lùi vào, mời các khách hàng vào tiệm.
Họ đều tò mò về ưu đãi, xúm lại gần: “Thêm 5 hào cải ngọt giảm 9.8 phần trăm, thêm một đồng giảm 8.8 phần trăm, cứ thế mà suy ra, giới hạn năm đồng, cải ngọt không được lãng phí.”
“Đây là kiểu giảm giá gì vậy? Kỳ diệu quá đi!”
Có người bất mãn: “Làm như vậy có vẻ hơi ép mua ép bán không!”
Chu Lập phản bác: “Thêm một món ăn phụ còn được rẻ hơn mười đồng, không tính là lợi ích thực tế sao? Đồ ăn lại ngon như vậy! Bạn nghĩ thử những miếng thịt dày cộm kia xem!”
Lâm Liễm nói với người bên cạnh: “Chúng ta cùng nhau ghép đơn đi, gọi bốn đồng, giảm 5.8 phần trăm, 30 đồng một người!”
Lâm Liễm vừa nói thì đã có không ít người cũng kéo nhau ghép đơn, trong tiệm lập tức có đầy người ngồi.
Lúc này họ mới phát hiện một vấn đề.
“Chu Lập, trên thực đơn không có mì thịt bò à?”
Chu Lập nghi hoặc nhìn nhìn thực đơn, bên trên giống như hôm qua, chỉ có bốn năm món, tới tới lui lui đều là cùng một loại hình, khác biệt là hôm nay tất cả đều là hải sản.
Mạc Tình đi ra, giải thích: “Cửa hàng muốn thịt bò có chất lượng cao nên chỗ bà chủ bán thịt dự trữ không nhiều, hôm nay sẽ đổi sang loại hải sản, đều là đồ mới đánh bắt về.”
Đều là đồ cô vớt từ suối linh ra vào sáng nay, hiện tại còn đang nhảy tưng tưng.
Nghe Mạc Tình giải thích một hồi, các khách hàng cũng chấp nhận, nhưng vẫn có người hỏi: “Khi nào có mì thịt bò?”
“Ngày mai lúc nhập hàng, tôi sẽ hỏi lại bà chủ bán thịt, sẽ nhanh chóng bổ sung đầy đủ thực đơn.” Mạc Tình nói.
Các khách hàng đều bắt đầu thương lượng, nhưng rồi cũng bắt đầu gọi món: “Vẫn là tin tưởng Chu Lập, thứ cậu ấy nói ngon thì chắc chắn không tệ, hơn nữa bài viết hôm qua của cậu ấy khen tốt như vậy, tôi còn là lần đầu tiên thấy.”
Giá món ăn định giá cũng không khác hôm qua là mấy, có không ít người thấy xót tiền:“Mua một tô mình này xong thì coi như tiền sinh hoạt hai ngày của tôi không còn.”
Mạc Tình nhận đơn, nghe thấy nam sinh phía trước nói như vậy thì khẽ mỉm cười đi vào bếp.
Theo thường lệ là nấu mì, cho đồ ăn lên, rưới canh, là có thể ra món, tô này chính là của nam sinh thấy xót tiền sinh hoạt kia, thấy Mạc Tình bưng ra một tô mì lớn thì cậu ấy mở to hai mắt, xoa xoa miệng.
Nam sinh thấy bài viết của Chu Lập luôn nhấn mạnh về phần đồ ăn nhiều và tô lớn thì cậu ấy cũng chỉ coi là tô lớn bình thường.
Hiện tại tô mì trước mặt cậu ấy đầy ắp tôm tươi, chả cá, giá đỗ, cải thảo, rong biển.
Thậm chí có thể nói như vậy, vốn dĩ muốn gắp một đũa mì sợi, nhưng vì có quá nhiều đồ ăn kèm nên bị gắp theo lên.
“Trên ảnh chụp xem không lớn bằng tô thật!”
Cậu ấy ngạc nhiên xong thì nhanh chóng gắp một miếng mì ăn, tô lớn không có nghĩa là ngon, ăn ngon mới là điều quan trọng nhất.
Mì cùng nước lèo vào khoang miệng khiến vị thơm ngon càng thêm rõ ràng, chúng như đang nhảy múa trong khoang miệng: “Thật sự quá ngon!”
Mỗi ngụm nước lèo đều như đang ăn hải sản, hơn nữa còn không có mùi tanh nồng.
Rất nhanh đã có không ít người ăn xong mì sợi, trong tiệm vang lên liên tiếp tiếng xuýt xoa “Ngon quá!”, “Thơm ngon quá đi!”.