Chương 4

Chu Lập lại thương lượng vài câu với Mạc Tình, nhưng cậu ấy vẫn chỉ nhận được sự từ chối, cậu ấy không nhịn được lẩm bẩm: “Cửa hàng mới khai trương mà không có chút gì để thương lượng sao?”

Cậu ấy lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho cậu bạn cùng phòng cũng là người mê ăn uống: “Suất ăn hai người 50 tệ, một người 25 tệ đến không?”

Lâm Liễm: “Suất ăn gì mà mắc thế?”

Chu Lập: “Cửa hàng mì sợi mới mở, mau đến ăn!”

Lâm Liễm: “Biến đi, mắc như vậy thì không ăn!”

Mất mười phút, cuối cùng cậu ấy cũng thuyết phục được bạn cùng phòng đến: “Bà chủ, một phần mì thịt bò xá xíu và một phần mì phá lấu bò xá xíu!”

“Được.” Mạc Tình nhận đơn, cô đi vào bếp, cho mì vào nồi, canh chừng khoảng ba phút thì vớt ra, sau đó cô cho vào tô, rồi sắp xếp đồ ăn một cách ngay ngắn, múc muỗng nước dùng rưới lên, hơi nóng cuồn cuộn bốc lên.

Khi cô bưng hai tô mì ra thì vừa lúc thấy Chu Lập và bạn cùng phòng đang cãi nhau.

“Tốt lành gì, tôi cũng không nghĩ cậu lại gọi tôi đến đây ăn cơm, rách nát quá mà còn xa xôi nữa.”

“Theo kinh nghiệm nhiều năm của tôi thì cửa hàng càng khuất thì đồ ăn càng ngon!”

Lâm Liễm lườm cậu ấy một cái, thấy Mạc Tình bưng hai tô mì đến thì há to miệng: “Trời ơi, tôi học đại học ba năm rồi mà chưa thấy đồ ăn nào nhiều như vậy!”

Chu Lập ngăn tay Lâm Liễm đang muốn đưa tới, cậu ấy cầm máy ảnh lên chụp, chụp toàn diện mọi góc độ.

“Chu Lập, cậu xong chưa? Mì sắp nở rồi!” Lâm Liễm rất sốt ruột, cậu ấy thúc giục một hồi, vừa thấy Chu Lập cất máy ảnh thì cậu ấy liền gắp đồ ăn lên ăn.

Phá lấu bò có hương vị thuần hậu dai ngon, nhưng không phải kiểu cứng ngắc, rất có độ dai mà vẫn cảm nhận được sự mềm mại bên trong, ăn thêm một miếng củ cải, sự sảng khoái trong khoang miệng lập tức bùng nổ trong đầu Lâm Liễm.

Lâm Liễm và Chu Lập nhìn nhau, trong mắt họ tràn đầy sự kinh ngạc, lúc này Chu Lập nuốt miếng thịt bò trong miệng xuống rồi lẩm bẩm nói: “Thảo nào lại 50 một tô, món này quá đáng giá!”

Món ngon bày trước mắt, hai người cũng không nói nhiều mà cúi đầu bắt đầu ăn mì, rất nhanh họ đã ăn sạch hai cái tô, ngay cả canh cũng uống cạn.

Trước đây Chu Lập ăn mì cũng không thích ăn canh, chỉ cảm thấy bên trong toàn là bột ngọt, bột nêm, lần này thì lại khác, nước dùng đậm đà thoải mái tươi mới, uống xong còn vương vấn hương vị.