Chương 3

Cô không hề để ý đến hình tượng mà mang tô mì thịt bò ra, ngồi ở bục ven đường, chờ người qua đường bị mùi thơm hấp dẫn đến.

Rất nhanh người qua đường đã nhìn sang, chủ yếu là vì khuôn mặt vốn đã xinh đẹp của Mạc Tình, cô bưng một tô mì, rất thu hút ánh nhìn.

Mạc Tình gắp mì sợi ăn, bụng đói từ sáng, cô ăn rất nhanh, mì sợi thấm đẫm hương vị tươi ngon của nước dùng, lại có mùi thơm thịt bò quyến rũ bên cạnh, một ngụm mì một ngụm thịt, thịt bò mềm non dai ngon lẫn với mì sợi, quả thực là một bữa tiệc lớn, ăn đến mức ngon miệng.

Người qua đường vây xem nhìn cũng thi nhau nuốt nước miếng, còn có không ít người cầm điện thoại quay video bên cạnh, Mạc Tình không hề để ý đến ai mà ăn mì sợi.

Người qua đường cứ thế nhìn cô ăn mì sợi mười phút, rất nhanh chiếc chén đã sạch trơn, Mạc Tình không nói một lời nào mà thu dọn chén và tờ quảng cáo, xách theo rồi rời đi.

Đi được vài bước thì Mạc Tình mới quay đầu lại, thế mà phát hiện thật sự có người đi theo vào.

Cô vui vẻ dán tờ quảng cáo ở khúc cua rồi đi về phía cửa hàng.

Người đi theo chính là một nam sinh, tên là Chu Lập, cậu ấy hoạt động trên một tài khoản chuyên về ẩm thực, dựa vào những món ăn ngon trong hẻm nhỏ ở làng đại học cùng với kỹ thuật chụp ảnh của bản thân mà đã có hơn ba vạn người theo dõi.

Chủ yếu là cậu ấy có thể chụp đồ ăn có cảm xúc đặc biệt, người khác nhìn ảnh chụp đều không nhịn được muốn nuốt nước miếng.

Chu Lập chụp một lúc vào tờ quảng cáo trên tường ở khúc cua rồi mới rẽ vào bên trái.

“Không ngờ ở đây còn có một cửa hàng nữa.”

Trang trí trong tiệm trông rất bình thường, bảng hiệu cũng không đỏ rực như các quán mì trên phố thương mại, có chút cảm giác thiên về gỗ mộc.

Điều này khiến Chu Lập cảm thấy vô cùng tò mò, cậu ấy lại quay cửa hàng chụp một lúc, lúc này mới bước vào trong tiệm.

Trong tiệm không tính là lớn lắm, bày sáu bảy cái bàn, còn có thể ngửi thấy mùi nước dùng thơm phức đặc biệt bay ra.

Chu Lập nuốt nước miếng, cậu ấy nhìn qua thực đơn một cái, đều là mì nước vị thịt bò.

“Hôm nay toàn bộ cửa hàng mua một tặng một.” Mạc Tình từ bếp đi ra, thấy Chu Lập một mình thì nói.

Chu Lập vỗ trán: “Tôi quên mất, có thể giảm giá trực tiếp cho tôi được không?”

“Không thể, cậu có thể gọi bạn bè đến.”