Chương 27

Cô ấy nói càng lúc càng nhỏ bé, Mạc Tình không có phản ứng gì, cô không đến mức thấy người đáng thương là thương hại, nhìn cô gái nhỏ này chắc mới mười mấy tuổi, cô không muốn nuôi con người khác.

“Vậy em trả lời câu hỏi của chị trước, tại sao em lại ở gần thùng rác?” Mạc Tình buông cô gái ra, dẫn cô ấy ra đại sảnh, để cô ấy vừa ăn vừa nói.

Cô gái vội vàng nhai mấy miếng rồi nuốt xuống, mới đáp: “Em hết tiền rồi.”

“Tại sao? Em trốn nhà đi à? Gia đình em chắc lo lắng lắm, về nhà đi, sống ở bãi rác thì phải tính sao đây.” Mạc Tình khuyên nhủ.

Cô gái cụp mắt, giọng nghẹn ngào, nói nhỏ: “Họ sẽ không lo lắng cho em đâu…”

“Sao lại không? Có thể em chạy quá xa, hơn nữa sao cha mẹ có thể nghĩ em ở bãi rác…” Mạc Tình dừng lại, rõ ràng cô nhìn thấy cô gái đối diện rơi nước mắt, rơi xuống bàn, có vệt nước mắt rất rõ.

“Họ sẽ không lo lắng cho em đâu, cho dù muốn tìm em thì cũng là muốn tìm em về để kết hôn. Ba em muốn em gả cho con trai của mẹ kế.”

“Cái gì? Em bao nhiêu tuổi?”

“Vài tháng nữa là mười tám.”

Chương 10

Mạc Tình im lặng một lúc, nhận thức thông tin khổng lồ này xong thì mới hỏi: “Theo chị biết, 18 tuổi tuy đã thành niên, nhưng vẫn chưa thể đăng ký kết hôn đúng không? Mà, anh em cùng sổ hộ khẩu cũng không thể kết hôn được chứ?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu của cô gái lộ ra vẻ vô cùng đau buồn.

Mạc Tình vỗ vai cô ấy, bảo cô ấy ăn uống cho tử tế rồi nói sau.

Cô gái ăn uống ngấu nghiến, rất nhanh đã giải quyết xong một bát mì, Mạc Tình nhìn cô gái nhỏ trước mặt với vẻ mặt phức tạp, hỏi: “Em tên gì?”

“Em tên Cố Tư Di.”

“Được, em đi tắm rửa đi, ngày mai nói tiếp.”

Làm xong xuôi, căn nhà lại trở nên yên tĩnh, Cố Tư Di nằm trên ghế sofa ngủ say.

Mạc Tình bước ra khỏi phòng, nhờ ánh trăng có thể thấy khuôn mặt nhỏ nhắn, sạch sẽ của Cố Tư Di, rất thanh tú và xinh xắn.

Cô nhẹ nhàng thở dài, nằm lại trên giường, trằn trọc.

Sau một lúc lâu, cô lấy điện thoại ra tìm kiếm chủ đề “bị ép gả cho con trai của mẹ kế”, kết quả hiện ra hơn mười trang.

Mạc Tình chỉ cảm thấy thế giới quan bị đảo lộn, kiếp trước cô chưa từng gặp phải tình huống như vậy, cô mở một bài đăng ở đầu tiên.

“Tôi không muốn gả cho con trai của ba dượng, nhưng mẹ tôi nói, không gả thì không sống nổi, bà quỳ xuống cầu xin tôi, tôi mềm lòng. Đến ngày tổ chức hôn lễ, tôi hối hận nên đã ăn trộm mấy trăm tệ bỏ trốn.

Tháng 11 năm 2014, quên mất tôi trốn ra ngoài từ bao giờ, tôi bị bắt lại. Sau đó cuộc sống của tôi có thể gọi là ác mộng, người đàn ông đó trực tiếp làm hại tôi, tôi nghe mẹ tôi nói chỉ cần gạo nấu thành cơm, nó chắc chắn sẽ không chạy nữa.

Tháng 11 năm 2015, bây giờ con tôi đã được một trăm ngày tuổi, tôi vẫn không thể chấp nhận cuộc sống như vậy, sự mắng chửi của cả gia đình, sự làm hại của người đàn ông đó, thậm chí anh ta còn ép tôi làm chuyện đó khi tôi đang ở cữ, lúc đó tôi yếu đến mức không có sức để đứng dậy!

Tháng 1 năm 2016. Xin lỗi, lâu rồi không xuất hiện, làm mọi người lo lắng, tôi đã tự sát, được cứu sống, nhưng tôi đã trốn khỏi bệnh viện, cho dù phải nhặt rác ăn thì tôi cũng không muốn trở thành nô ɭệ!

Ngày 5 tháng 8 năm 2016, tôi lại bị tìm thấy, tạm biệt mọi người.”

Mạc Tình lướt xuống dưới, không còn thấy phản hồi nào của người này nữa, cư dân mạng đều nhiệt tình kêu gọi cô ấy trong bài đăng, thậm chí nhiều người còn đưa ra lời khuyên, thậm chí nói có thể tự mình đến giúp cô ấy nhưng chủ bài đăng không bao giờ xuất hiện nữa.

Cô âm thầm đưa ra một quyết định rồi mơ màng ngủ thϊếp đi.

8 giờ rưỡi sáng, chuông báo thức vừa reo, Mạc Tình nheo mắt tắt đi, mơ màng đi ra ngoài, nửa đêm hôm qua làm việc một lúc, thời gian ngủ bị rút ngắn quá nhiều nên cô vẫn chưa ngủ đủ.

Vừa mở cửa phòng, cô đã giật mình.