Về chuyện của Mạc Tình, thông tin trên mạng ngày càng lan truyền điên cuồng.
Còn người trong cuộc vẫn đang nuôi những con bê nhỏ. Mất một hai ngày, những con bê đã trở thành bò tơ, ước tính phải mất thêm ba ngày nữa mới có thể đưa bò đi nhà máy chế biến.
Mạc Tình cảm thấy quy trình này thực sự quá chậm, hơn nữa cỏ khô còn phải cung cấp mỗi giờ một lần.
“Nếu có thể đặt trang trại này ở ngoài đời thực thì tốt rồi, như vậy có thể thuê người xử lý.” Mạc Tình lẩm bẩm. Bột mì cô đã xử lý cả trăm gói rồi, gần như chất đầy kho, đủ cung cấp mì cho cô cả năm trời cũng không thành vấn đề.
Rau củ cũng trồng không ít, giờ cô đã ngừng trồng, chủ yếu là trồng cỏ tươi, nếu cứ để bò ăn cỏ trên đồng mãi, sớm muộn gì cũng sẽ bị ăn sạch.
Mạc Tình ngoài việc bận rộn trồng trọt, còn liên tục làm mì, làm thế nào để xử lý nguyên liệu tốt hơn cũng là một việc rất quan trọng.
[Chúc mừng đã thu thập đủ năm trăm điểm tích lũy!]
Mạc Tình tắt thông báo này đi. Ban đầu cô nghĩ điểm tích lũy rất khó thu thập, ai ngờ cô đã có nhiều như vậy rồi, mà thương thành vẫn chưa thấy đâu.
Bên này Mạc Tình chuyên tâm trồng trọt không màng chuyện bên ngoài, thông tin về cô trên mạng lại càng trở nên gay gắt hơn.
Có người vì Mạc Tình lâu ngày không mở cửa tiệm mà mắng: [Cô ta chắc chắn muốn lợi dụng những chuyện này để làm nổi mình, xem kìa, còn không mở tiệm nữa, chắc lại chuẩn bị livestream cắt “lúa” rồi!]
Một người khác phản bác: [Tôi thấy là do mấy người này quá đáng sợ, mắng đến mức người ta không dám mở tiệm nữa rồi. Có người ngày nào cũng đến canh gác, hầu như chưa thấy Mạc Tình ra ngoài lần nào.]
Tuy nhiên, những người mê ăn uống lại lo lắng về một chuyện khác: [Trời ơi, bà chủ thật sự không làm nữa sao? Tôi bị bức ảnh kia làm thèm suốt cả thời gian dài rồi.]
Cá Vàng Biển Sâu: [Tôi là khách quen của bà chủ trước đây, gần đây bà chủ không mở tiệm, tôi đã một tuần rồi không được ăn mì ramen nhà cô ấy, thật sự thèm chết đi được. Điều duy nhất vui vẻ có lẽ là ví tiền của tôi được giữ lại rồi!]
Khi số lượng người thảo luận đang tăng lên nhanh chóng, vào buổi chiều ngày thứ sáu, một video đã bùng nổ, hot search #Tiệm mì ramen hẻm nhỏ mở cửa rồi# có độ thảo luận cao ngất.
Click vào, đó là video của một blogger ẩm thực có hàng triệu fan tên là Gấu Con Mê Ăn.
[Mọi người ơi, trong lúc các bạn đang thảo luận sôi nổi, tôi dựa vào thông tin trên mạng, ngày nào cũng đúng chín giờ sáng đợi ở cửa tiệm mì ramen, cuối cùng, vào ngày thứ sáu, bà chủ đã mở cửa rồi!]
Cùng với lời l*иg tiếng, video cũng xuất hiện cảnh “cửa tiệm mì ramen mở ra, bà chủ Mạc hơi kinh ngạc”.
[Vô tình làm bà chủ Mạc giật mình. Cô ấy không ngờ lại có người cầm máy quay phim canh gác ở đây. Nghe nói tôi đến để review quán, bà chủ Mạc còn rất khách sáo, nói sẽ giảm giá cho tôi.]
Ống kính quay một vòng, quay một lúc cửa tiệm. Gấu Con lại giải thích: [Phong cách tiệm khá đơn giản, không phải kiểu thiết kế của tiệm nổi tiếng trên mạng, xem ra là thực sự kiếm tiền bằng đồ ăn.]
Gấu Con cũng không lải nhải quá lâu. Sau khi chỉnh sửa, video quay đến cảnh Mạc Tình bưng mì ramen ra.
[Thời gian lên món khá nhanh, khoảng ba đến năm phút. Giờ cả tiệm chỉ có mình tôi, rất hưởng thụ.] Gấu Con vừa nói, nhìn thấy tô mì ramen, anh ta liền kêu lên: [Trời ơi, nhìn giống tô mì trong ảnh của Hạ Cẩm Thịnh quá.]
Gấu Con lập tức mở bức ảnh mà Hạ Cẩm Thịnh đăng, đặt bên cạnh tô mì ramen, trông quả thật không khác chút nào. Tôm vẫn là bảy con, cách bày trí topping cũng cùng một lượng.
Dòng bình luận lướt qua nhanh chóng: [Thèm quá thèm quá!], [Giống thật, hoàn toàn không có cảm giác sai lệch, làm thế nào mà giống được vậy?].
Trong video, Gấu Con cầm đũa ăn. Đũa mì gắp theo cả giá đỗ và các loại topping bên dưới. Ăn một miếng như vậy, quả thật không thể tin nổi. Gấu Con không thể nói nên lời, chỉ có thể ăn liên tục từng miếng.