Chương 2

Lời tiếp thị vè vè mà cô học được ở kiếp trước được Mạc Tình nói ra rất tự nhiên, các nữ sinh nghe xong thì đều bật cười.

Trong mắt những nữ sinh này, Mạc Tình chỉ là một sinh viên làm thêm ở cửa hàng, nữ sinh đeo kính cười hỏi: “Vậy sao không viết giá tiền vào?”

Mạc Tình nhìn họ một cái rồi nói: “Từ 50 tệ trở lên.”

Các nữ sinh lập tức hít một hơi lạnh, những người khác xung quanh cũng xúm lại rồi bắt đầu xì xào bàn tán.

“Mì gì mà bán mắc thế? Tôi nhớ tiệm mì Lâm Ký cũng chỉ có tám tệ một tô.”

Mạc Tình biết mức giá này là đắt, nhưng hệ thống sống chết không cho cô giảm giá, rõ ràng ở khu làng đại học này nơi nơi đều là đồ ăn giá rẻ, mức giá này của nó thật sự là quá cao.

Tuy nhiên cô vẫn cẩn thận tuyên truyền: “Giá mắc là vì chúng tôi dùng đủ nguyên liệu, nước dùng đều được hầm suốt 11 tiếng bằng nguyên liệu tươi mới, ví dụ như mì thịt bò xá xíu, miếng xá xíu của chúng tôi lớn bằng bàn tay, thịt bò cũng phủ kín cả tô mì…”

Không đợi Mạc Tình tuyên truyền xong thì một nữ sinh mũm mĩm đã thương xót nhìn cô: “Bạn học, bạn bị lừa rồi hả? Nếu muốn làm thêm kiếm tiền thì để tôi giới thiệu cho bạn một cửa hàng khác, đừng để bị bà chủ này lừa, bạn còn giúp họ đếm tiền nữa.”

Mạc Tình bị cô ấy làm cho cứng họng: “Đây là cửa hàng của chính tôi.” Nghe cô nói vậy thì không chỉ nhóm nữ sinh này mà những người khác cũng đều lắc đầu.

“Trông giống sinh viên trường mình, còn nhỏ mà đã bị tẩy não, ai lại đi mở một tiệm mì đơn giá từ 50 đồng ở làng đại học chứ?”

“Đúng đó, đúng đó, cô bé, bạn đừng tìm việc làm thêm kiểu này nữa, mau về đọc thêm sách đi.”

Sau đó, người qua đường một truyền mười, mười truyền trăm, còn nói càng lúc càng khoa trương.

“Cái cô bé này bị bà chủ đánh vào đầu nên bị choáng rồi, dám đòi bán một chén mì từ 50 tệ trở lên, còn nói gì là thịt bò phủ kín cả tô mì.”

“Cái đứa nhỏ này, chắc là thiếu nợ nặng lãi…”

Cứ thế này không được, Mạc Tình thu dọn đồ đạc, đi về, lúc này cô quay lại nhìn, thế mà không còn ai bị thu hút nữa.

Lãng phí nửa giờ đồng hồ, cô vẫn không hề nản lòng, cô chợt lóe lên một ý, cô nấu đầy một chén mì thịt bò rồi cho vào hộp, tiếp tục mang theo tờ quảng cáo viết tay, đi về phía khu phố thương mại.

Lần này cô không đi xa mà chỉ ở ngay khúc cuối cùng của con phố này, chỉ cần quay về là có thể trở lại cửa hàng.