Chương 13

Vậy mà lúa mì trồng trên một mảnh ruộng nhỏ lại nghiền được ra một túi bột mì con con. Mạc Tình ước lượng, thấy đủ dùng trong ba ngày.

Hiện tại doanh thu của cửa tiệm tốt hơn cô nghĩ, cô cũng không cần phải bỏ tiền vốn ra, trừ tiền điện nước, cô còn dư hơn hai ngàn.

Mạc Tình vừa làm vừa suy nghĩ, giai đoạn đầu chịu khó một chút, khoảng ba tháng là có thể trả hết nợ.

Sau ngày mai, hệ thống sẽ không còn cung cấp gói nguyên liệu nấu ăn nữa. Mạc Tình kiểm kê kho hàng hai ngày nay, đã có bột mì, rau củ cũng có mấy loại, ao nước này cũng còn không ít thứ tốt.

Chỉ thiếu thịt thôi.

Đinh đong: [Hoàn thành doanh thu năm ngàn, sẽ được thưởng kiến trúc trang trại chăn nuôi.]

Mạc Tình thoát khỏi dòng suy nghĩ, nhiệm vụ này của hệ thống đến thật đúng lúc. Cô liền gạt bỏ lo lắng, bắt đầu nghiên cứu cuốn sách dạy làm mì ramen cơ bản. Trong đó có rất nhiều công thức nấu ăn, cô xem qua, quyết định học ba cách làm khác nhau để làm món đặc trưng của quán.

Cô chọn mì ramen tôm tươi, mì ramen bò, và mì ramen phiên bản cao cấp hẻm nhỏ làm thực đơn cơ bản nhất của quán. Còn các món khác thì phải chờ xem hệ thống khi nào có thể trồng hoặc nuôi được.

Mì ramen tôm tươi có nhiều cách làm trong sách. Mạc Tình đã thử nghiệm đơn giản một vài cách, cuối cùng thấy kết hợp hai cách lại với nhau thì vị tươi ngon mới có thể được giữ lại trọn vẹn trong nước dùng.

Mạc Tình rửa sạch xương cá, vỏ cua và vỏ tôm, cho hành gừng tỏi vào nồi, sau đó bỏ vỏ hải sản vào xào một lúc. Mùi thơm lập tức lan tỏa, cô đổ nước sôi đã chuẩn bị vào để chúng ninh trong nồi.

Đây là nước dùng cao cấp cho món mì ramen tôm tươi cô dùng ngày mai. Khi thử, Mạc Tình chỉ ninh nửa tiếng mà hương vị đã cực kỳ tươi ngon rồi, nhưng vẫn chưa đủ.

Ở một bên khác, Mạc Tình lại bắc một cái nồi khác, bên trong đựng nước dùng. Đây là nồi nước dùng nội tạng bò cô làm hôm qua. Cô cho nội tạng bò đã được xử lý lại vào ninh, rồi cho thêm một củ cải trắng vào. Vậy là nước dùng bò đã sẵn sàng.

Đương nhiên, nước dùng nội tạng bò này chắc chắn không thể dùng trực tiếp được. Mạc Tình thường sẽ dùng nước lọc pha loãng, rồi mới cho mì vào.

Còn lại là mì ramen phiên bản cao cấp hẻm nhỏ, không cần phải nấu nước dùng. Mạc Tình chỉ xử lý xong các nguyên liệu phụ khác, cất vào kho nhỏ trong không gian rồi đi ra.

Thời gian trôi qua rất nhanh trong không gian, nhưng kho hàng lại giống như một chiếc tủ lạnh, có thể giữ cho thức ăn luôn ở trạng thái tốt nhất.

Bận rộn cả ngày, Mạc Tình ngáp một cái, chậm rãi đi tắm rửa và ngủ. Thói quen thức khuya xem điện thoại đến nửa đêm trước đây của cô giờ đã biến mất hoàn toàn, dù sao thì sáu giờ sáng phải dậy, không thể chịu nổi được.

Sáu giờ sáng, vào mùa này, trời đã sáng rõ. Mạc Tình rời giường, sau khi vệ sinh cá nhân thì chuyển nguyên liệu từ kho ra. Hôm nay là ngày cuối cùng hệ thống tặng gói nguyên liệu tân thủ, có khá nhiều thứ. Cô ước tính số lượng hôm nay và để lại một ít trong kho.

Vì hôm qua đã cơ bản xử lý xong hết rồi, Mạc Tình cũng không cần chuẩn bị thêm nguyên liệu nữa. Cô tỉ mỉ dọn dẹp vệ sinh cửa tiệm.

Khi hoàn thành công việc này, điện thoại trên bàn lại kêu lên một tiếng. Mạc Tình rất quen thuộc, đây là âm báo cô đặc biệt cài cho ứng dụng hệ thống.

Mở ra xem, đôi mắt Mạc Tình ánh lên sự bất ngờ.

Đing dong: [Độ sạch sẽ của cửa tiệm đạt 90%, nhận được 3 điểm tích lũy, thương thành lịch sử sẽ mở ra cho bạn, xin hãy chờ đợi!]

Không ngờ hệ thống còn có nhiều chức năng như vậy. Mạc Tình tò mò nghiên cứu một chút, chỉ thấy bên cạnh còn có một bảng thuộc tính.

Tiệm mì ramen hẻm nhỏ;

Cấp độ: 1;

Mức độ mở khóa món ăn: 5%;

Độ sạch sẽ: 91%;

Độ thẩm mỹ: 10%

Độ nổi tiếng: 5%.

Hoá ra là thuộc tính được lượng hoá. Mạc Tình hơi ngỡ ngàng, nếu tất cả mọi thứ đều có thể lượng hoá, vậy thì làm việc cũng khá dễ dàng.