Chương 11

Anh ăn uống thỏa thích một bữa, vài phút sau có một người đàn ông đi vào, nhìn thấy Hạ Cẩm Thịnh thì anh ấy thở phào nhẹ nhõm, nói: “Anh Thịnh, sao anh lại chạy đến đây, mau về đi, lát nữa cảnh quay sắp bắt đầu rồi.”

Mạc Tình mới từ bếp đi ra, nghe lọt tai, nhưng không có phản ứng gì, người đàn ông này quen mắt thì quen mắt, cô nghĩ nửa ngày mà vẫn không nhớ ra là ai.

Hạ Cẩm Thịnh nghe trợ lý nhỏ nói, anh không vui lau miệng, đứng lên: “Chỉ là đi nhầm đường thôi, tôi đến trước thời gian mà, không đến muộn. Cậu nhớ trả tiền giúp tôi.”

Trợ lý nhỏ vừa vào liền trả tiền, vội vàng đi theo sau Hạ Cẩm Thịnh rời đi.

Mạc Tình chỉ coi đây là một chuyện nhỏ rồi cô tiếp tục thu dọn chén đũa.

Bận rộn liên tục, thời gian trôi đi rất nhanh, thoáng cái lại đến bữa tối, từ bốn giờ bắt đầu, trong tiệm liền lục tục có người vào, Mạc Tình không ngừng tay dọn bàn, nấu mì như một cái con quay vậy.

Cũng vì hôm nay có hoạt động ưu đãi, Mạc Tình còn cần phải xem lúc tính tiền, nếu khách hàng mua cải ngọt mà không ăn hết thì cái giảm giá này sẽ không được áp dụng.

Cuối cùng bận rộn xong, lúc này Mạc Tình mới dừng bước chân ngồi ở ngoài bếp nghỉ ngơi.

Buổi sáng và giữa trưa cũng chỉ vừa mới kín chỗ, buổi tối khách hàng liền nhiều lên, chỉ một giờ đã xoay được vài bàn, bằng mắt thường cũng có thể thấy được nguyên liệu giảm đi.

Xem ra cô có thể nghỉ ngơi rồi.

Cô đang suy nghĩ thì thấy một đám người đi vào trong tiệm, Mạc Tình đi ra đón, lúc này mới phát hiện bước vào chính là ba người đàn ông to lớn, cơ bắp cuồn cuộn, mấu chốt là họ đều có vẻ mặt hung dữ.

Những khách hàng đang say mê ăn mì đều bị khí thế của họ thu hút, ẩn ẩn có chút sợ hãi.

Bàn người gần cửa, vội vàng ăn xong trong chén rồi tính tiền rời đi.

Những người khác cũng muốn chạy, nhưng cúi đầu nhìn món ngon trong chén, họ vẫn còn giãy giụa không rời, nhưng mà có người cảnh giác cầm điện thoại lên, để chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào.

Mạc Tình dừng bước chân lại.

Người đàn ông to lớn dẫn đầu kêu to: “Bà chủ đâu?”

“Tôi ở đây.” Mạc Tình nhẹ giọng nói, nhìn bình tĩnh tự nhiên, những khách hàng bên cạnh cũng bị cô cảm nhiễm mà tiếp tục yên tâm ăn mì.

Trong đó một người đàn ông hơi cao tiến đến trước bàn, nhìn thực đơn, anh ta mặt đen sầm nói: “Cái tiệm gì mà tối tăm thế này, bán mắc như vậy?”

“Hôm nay có giảm giá, một suất cải trắng nửa tệ được giảm 8.8%, một tệ được giảm 7.7%, cứ thế mà tính.”

Gã đàn ông đầu trọc phất tay nói: “Mang lên phần lớn nhất đi!”

Người đàn ông gây sự lúc nãy vội vàng: “Anh Đại Giới, tô mì này đắt quá, đừng ăn nữa. Nhìn là biết chẳng phải đồ tốt lành gì!”

Đại Giới trừng mắt, anh ta hung dữ vỗ một cái vào gáy Tiêu Kiệt: “Mẹ kiếp, tiền không phải do tụi mình trả, mày sợ đắt cái gì?”

Tiêu Kiệt sửng sốt một chút, sau đó anh ta cười ngây ngô rồi ngồi xuống.

Mạc Tình liếc nhìn họ, thấy họ không có hành động gì quá đáng thì nhanh chóng đi vào bếp.

Sau hai mươi phút nấu xong ba tô mì, cô bưng cả mì và hai đĩa cải trắng đầy ắp đặt lên bàn họ.

Đại Giới luôn giữ vẻ mặt hung tợn, ngẫu nhiên ngước lên nhìn cũng thật sự hơi đáng sợ.

Mạc Tình xử lý xong mọi thứ liền đứng ở cửa bếp, theo dõi hành động của gã đàn ông, trong tay còn cầm sẵn điện thoại.

Chỉ thấy Đại Giới hít hà hơi nóng, một tiếng “ùng ục” phát ra từ bụng anh ta, những người khác ngước lên nhìn, lại bị anh ta vỗ một cái vào gáy: “Nhìn cái gì mà nhìn, mau ăn vài miếng đi.”

Anh ta mắng xong, liền gắp một đũa mì, ban đầu cứ nghĩ những đồ ăn kèm này là hàng rẻ tiền, nhưng khi cho vào miệng, anh ta liền cảm nhận được vị ngọt thanh tự nhiên của rau củ.

Tiêu Kiệt đứng bên cạnh ngơ ngác càng kinh ngạc hơn, ăn một miếng không nhịn được ăn miếng thứ hai, chỉ trong vài phút, mì trong bát anh ta đã hết sạch.