Họ ăn lần này rất vội vàng, chỉ lo cắm cúi giải quyết món ngon.
Hiểu Lị tùy tay gắp cải ngọt trước mặt, bên trên còn có một chút tỏi băm, cắn một miếng, rõ ràng nghe thấy tiếng giòn tan, vị ngọt thanh của rau củ và hương vị nước tương tỏi phi lẫn vào nhau, quả thực là một bữa tiệc ẩm thực thịnh soạn!
“Cải ngọt này ngon quá!” Hiểu Lị bất ngờ nói, rủ rê những người khác ăn.
Lý Kiều Kiều còn chưa ăn cải ngọt, gắp lên ăn một miếng, hương vị cải ngọt lại không hề yếu thế khi so sánh với hải sản, ngược lại càng khơi gợi khẩu vị.
Khổng Trân Trân trước đó từ chối ghép đơn cải ngọt cũng nuốt nước miếng, lúc cải ngọt vừa lên bàn cô ấy đã thấy màu xanh mướt điểm xuyết nước tương tỏi phi, mùi thơm đều bay vào mũi cô ấy.
Hiểu Lị đẩy đĩa cải ngọt đến trước mặt Khổng Trân Trân: “Trân Trân, cậu nếm thử đi, ngon đặc biệt luôn.”
Khổng Trân Trân thuận theo gật đầu, cẩn thận nếm một cọng, đồng tử cô ấy mở lớn, không nhịn được lại gắp một đũa.
Cải ngọt rất ngọt thanh, hơn nữa nước tương tỏi phi đặc biệt hợp khiến người ta không thể dừng lại mà muốn ăn thêm một chút nữa.
Ăn ăn, Khổng Trân Trân cảm thấy bụng bắt đầu có chút no, lúc này cô ấy mới tỉnh táo lại, một đĩa cải ngọt lớn thế mà cô ấy ăn hết hơn nửa.
“Cái này…” Khổng Trân Trân đỏ mặt: “Ngại quá, lát nữa tớ trả tiền, cải ngọt tính tớ.”
Cô ấy đặc biệt khó tính đối với đồ ăn, ngay cả mẹ cô ấy cũng nói, không có mệnh công chúa lại lớn lên cái miệng công chúa.
Nhưng hiện tại cô ấy lại ăn sạch cả cải ngọt mà ngày thường cô ấy ghét nhất.
Quả nhiên cô ấy không thích ăn, là vì cải ngọt khác quá khó ăn!
Lý Kiều Kiều ngẩng đầu khỏi tô mì sợi, trêu chọc nói: “Khổng Trân Trân chúc mừng cậu! Tiến thêm một bước vào con đường mê ăn uống, ha ha ha.”
Khổng Trân Trân đùa giỡn với Lý Kiều Kiều một hồi, tiếp tục chuyên tâm ăn cơm.
Người đến ăn cơm giữa trưa rõ ràng nhiều hơn buổi sáng rất nhiều, Mạc Tình ngoại trừ thu dọn chén đũa thì chính là nấu mì, ngay cả thời gian rảnh để tiếp khách cũng không có.
Chờ kim đồng hồ nhảy đến hai giờ, vị khách cuối cùng trong tiệm cuối cùng cũng rời đi.
Lúc này Mạc Tình mới ngồi xuống ghế nghỉ ngơi một lát, vừa mới nghỉ ngơi liền nghe thấy âm thanh nhắc nhở của điện thoại, cô nhấn mở ra xem.
[Nhiệm vụ chất lượng cải ngọt hoàn thành! Chúc mừng nhận được máy chế tạo mì sợi.]
Máy chế tạo mì sợi? Mì sợi Mạc Tình lấy ra bán hiện tại đều nằm trong gói nguyên liệu do hệ thống tặng.
Thì ra mì sợi là do máy móc chế tạo?
Vậy hệ thống bắt cô cán bột cả ngày trước đó là để làm gì?
Mạc Tình thầm mắng một tiếng, đang định vào không gian xem máy chế tạo mì sợi thì cửa đột nhiên vang lên tiếng động cơ.
Một chiếc xe thể thao màu đỏ sẫm dừng trước hẻm nhỏ, người trong xe đeo kính râm nhìn không rõ mặt, nhưng người này lại tản ra hơi thở người sống chớ lại gần.
Anh bước xuống xe, cầm điện thoại lúc ẩn lúc hiện nhỏ giọng mắng: “Cái chỉ đường chết tiệt, mình đến cái nơi rách nát nào thế này?”
Vào cửa hàng, người này yên tĩnh hơn một chút, anh nửa kéo kính xuống nhìn xung quanh hoàn cảnh trong tiệm, bụng anh rất hợp lúc mà kêu lên một tiếng.
Mạc Tình nhìn người đàn ông trước mặt mà không nói gì, cô chỉ cảm thấy anh đặc biệt quen mắt, đối phương thì không để bụng, anh nhìn thoáng qua thực đơn rồi tùy ý gọi mì sợi tôm tươi.
Cô nhận đơn rồi vào bếp chế biến, năm phút sau cô mang mì ra.
Hạ Cẩm Thịnh nhìn chén lớn được mang ra, hiện lên sự hứng thú, đây vẫn là lần đầu tiên anh thấy tô mì có nhiều đồ ăn kèm như vậy, bên trên đầy ắp tôm, nhìn thôi đã thấy thèm.
Hạ Cẩm Thịnh ma xui quỷ khiến mà lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh, sau đó anh liền cất điện thoại đi ăn, mì sợi mang theo nước canh ăn vào miệng, anh mở to hai mắt, không ngờ một món chỉ mấy chục đồng tiền như vậy mà lại có hương vị thơm ngon đến thế.