Bạch Cảnh khẽ cau mày, thử giao tiếp bằng ý thức với nó: [Em muốn ăn gì?]
Đừng nói là lại muốn hút máu cô đấy nhé?
[Năng lượng! Thuần khiết!] Lan điếu biến dị dùng lá cây khẽ cọ lên cổ trắng của cô, như đang làm nũng lấy lòng.
Cô vẫn chưa rõ cái gọi là "năng lượng thuần khiết" là gì, hơn nữa chỉ còn mười phút để gom đồ, đành tạm thời dỗ dành nó trong đầu: [Chờ tới căn cứ rồi chị sẽ cho em ăn.]
Lan điếu lập tức buồn bã rũ xuống người cô, thậm chí vài chiếc lá xanh cũng úa vàng. Bạch Cảnh bất lực vuốt ve nhánh dây leo rồi xoay người thu dọn đồ đạc.
Cô buộc dao phay vào hộp, chọn vài bộ quần áo, thu gom thêm ít vật dụng lặt vặt, cuối cùng nhét thùng mì và hộp thuốc vào balo. Trước khi ra cửa, Bạch Cảnh thử hỏi Lan điếu có thể thu nhỏ lại không. Dù sao đeo cả đống dây leo trên người cũng gây chú ý quá.
Cảm nhận được ý nghĩ của cô, Lan điếu run rẩy mấy chiếc lá, miễn cưỡng thu nhỏ lại bằng vòng tay, quấn quanh cánh tay cô.
[Cảm ơn.] Bạch Cảnh mỉm cười.
Không có nó, chắc cô cũng chẳng sống được đến giờ.
Cô khoác balo chạy xuống lầu, thấy ba chiếc xe việt dã của quân đội đỗ sẵn, xung quanh chật kín xe cá nhân. Rõ ràng rất nhiều người định theo họ rời đi.
Hàn Kiêu dựa vào đầu xe tải điều khiển, thấy cô chạy tới thì dứt khoát bấm tắt đồng hồ bấm giờ, coi như vừa đúng lúc.
Anh vẫy tay: “Lại đây một chút.”
Bạch Cảnh khựng lại, chạy tới, mặt hơi biến sắc: “Chuyện gì vậy?”
“Muốn kiếm thêm điểm tích lũy không?” Hàn Kiêu ung dung lên tiếng: “Trên đường hỗ trợ một chút, tôi cho cô một trăm điểm.”
“Điểm gì cơ?” Bạch Cảnh giả vờ ngạc nhiên hỏi.
“Sau khi đến căn cứ, ăn mặc, ở, đi lại đều cần dùng điểm. Cứ hiểu như tiền hiện tại đi.”
“Thế nào gọi là hỗ trợ một chút? Tôi không định liều mạng để bảo vệ người khác đâu.” Bạch Cảnh gật đầu, tiếp tục hỏi.
Hàn Kiêu bật cười, rõ ràng chẳng bất ngờ gì với phản ứng ấy.
Anh nhún vai đáp: “Chỉ cần tự bảo vệ bản thân thật tốt, nếu có thể thì giúp đỡ thêm người khác một tay là được.”
“Chúng tôi cũng không ép ai cả.” Hàn Kiêu ra hiệu cho cô nhìn quanh: “Ai có dị năng đều được hỏi, đồng ý hay không tùy họ.”
“Được.” Bạch Cảnh suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.
“Lên xe, chuẩn bị xuất phát.” Hàn Kiêu không giấu được bất ngờ khi cô đồng ý thẳng thắn như vậy.
Không ngờ cô lại có khí khái đến thế. Những người trước đó, kẻ thì do dự mãi không xong, kẻ thì ra điều kiện trên trời. Chỉ có mấy người thường thân thể cường tráng sẵn sàng giúp một tay.
Quả thật, sau khi có dị năng, lòng người thay đổi nhiều thật.
Trong mắt Hàn Kiêu thoáng hiện ý cười châm biếm.
Ba chiếc xe việt dã quân dụng nối đuôi nhau rời khỏi khu dân cư, hướng về phía căn cứ.