Nghe Hàn Kiêu nói xong, Đổng Hoằng lập tức lao tới giành lấy thùng mì gói cuối cùng. Nhưng dưới lệnh của Bạch Cảnh, tốc độ lan rộng của cây leo biến dị càng lúc càng nhanh.
Nhìn nhóm Trần Phi Nhiên tranh giành đồ đạc trong phòng mình, Bạch Cảnh không ngần ngại dùng Lan điếu biến dị trói gô cả năm người lại rồi ném họ ra khỏi cửa, sau đó lập tức đóng sầm cánh cửa lớn.
“Bạch Cảnh, mở cửa cho tôi!” Đổng Hoằng đỏ bừng mặt, giận dữ đập mạnh lên cánh cửa.
Trần Phi Nhiên chần chừ một lát rồi nghiến răng, kéo Giang Viện xuống dưới lầu. Giờ Bạch Cảnh là dị năng giả hệ Mộc, thực lực vượt xa họ. Nếu thật sự khiến cô nổi giận ra tay, chỉ e cả căn cứ cũng khó giữ được bình yên.
Hơn nữa trong phòng cũng chẳng còn gì để ăn, không đáng để làm to chuyện.
Thấy Trần Phi Nhiên và Giang Viện đã xuống, Từ Nghiên có phần sợ hãi, lặng lẽ kéo tay Đổng Hoằng: “Hay là mình cũng đi thôi?”
Tới được căn cứ rồi, đám lính kia chắc cũng không để mặc người dân như họ chết đói.
Đổng Hoằng nghiến răng. Từ nhỏ đến lớn gã ta luôn được tâng bốc chiều chuộng, chưa từng phải chịu nhục thế này. Nhưng nghĩ đến việc Bạch Cảnh đã thức tỉnh dị năng, gã ta đá mạnh vào cửa một cái rồi giận dữ bước xuống. Đợi khi gặp được ba mình, gã ta nhất định bắt Bạch Cảnh phải quỳ xuống khóc lóc xin tha!
Bạch Cảnh chẳng thèm để ý tới những tiếng hét chửi bên ngoài. Dù sao cũng có mấy quân nhân canh giữ dưới lầu, mấy con quái vật hay thú biến dị cũng không thể chạy lên được.
Nghĩ tới con quái vật ngoài cửa đã bị bắn chết, Bạch Cảnh thở phào nhẹ nhõm. Xem ra quốc gia đã chuẩn bị từ trước cho tình huống này.
Trong tiểu thuyết chỉ tập trung vào tình yêu đầy rung động giữa nam nữ chính, không miêu tả nhiều về hoàn cảnh chung.
Nhưng cô cũng biết từ vài năm trước, ở rừng Amazon và một số khu vực bí mật đã xuất hiện động thực vật biến dị và khe nứt không gian. Các quốc gia đã cử lực lượng tinh nhuệ nghiên cứu và xử lý, quân đội cũng huấn luyện đội đặc nhiệm chuyên biệt cho loại tình huống này.
Vì thế vào giai đoạn đầu thảm họa bùng phát, chính phủ vẫn kiểm soát được.
Nhưng một tháng sau, ánh trăng bỗng hóa đỏ, động thực vật biến dị vốn không quá hung hãn bắt đầu nổi điên khát máu. Tần suất xuất hiện của các khe nứt tăng cao, những quái vật chui ra từ đó cũng mạnh hơn hẳn. Quân đội từng chiếm ưu thế dần rơi vào thế yếu.
[Đói quá! Muốn ăn gì đó!] Lan điếu biến dị quấn quanh người cô, cất lên âm thanh khẽ khàng.