Đứng ngoài cửa là ba người đàn ông mặc đồ ngụy trang, thân hình cao lớn, gương mặt nghiêm nghị chuẩn kiểu lính. Người đi đầu có vẻ ngoài điển trai, sống mũi cao, ánh mắt nửa như lười biếng nửa như sắc sảo, khiến người ta vô thức phải dè chừng.
Anh liếc theo hướng tay Từ Nghiên, nhìn thấy Bạch Cảnh đứng giữa đám dây leo xanh biếc, ánh mắt lóe lên một tia ngạc nhiên, khóe môi khẽ nhếch: “Không ngờ lại gặp được một dị năng hệ Mộc. Coi như không phí chuyến đi này.”
“Tôi chỉ tự vệ chính đáng.” Bạch Cảnh thấy họ mặc quân phục, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Xem ra là quân đội đến ứng cứu.
“Cô ta thật sự định gϊếŧ tụi tôi mà!” Từ Nghiên ngã sụp xuống đất, la hét om sòm.
Hàn Kiêu hơi nhướng mày, cúi người nhìn chằm chằm Từ Nghiên: “Nhưng cô vẫn còn sống nhăn đây thôi?”
“Cô ta định lấy tụi tôi làm mồi nhử để kéo dài thời gian với con quái vật đó.” Trần Phi Nhiên mặt cắt không còn giọt máu, lên tiếng giải thích.
Bọn họ đã đắc tội với Bạch Cảnh, giờ chỉ mong đổ vấy cho cô trước mặt đám lính này. Nếu có thể khiến người ta ghét cô, thậm chí bỏ rơi cô ở lại, thì còn gì tốt hơn. Dù sao năm người bọn họ cũng chiếm ưu thế về số lượng, chẳng sợ mấy người lính này không tin.
“Đúng đó. May mà các anh đến kịp, không thì tụi tôi đã bỏ mạng trong tay con quái vật rồi.” Giang Viện phụ họa theo, gương mặt dịu dàng pha lẫn nét u buồn càng khiến cô ta trông yếu ớt, đáng thương hơn hẳn.
“Các anh phải bắt cô ta lại mới đúng!” Đổng Hoằng thấy người của quân đội liền mạnh miệng, giọng đầy tự tin. Cha gã ta vốn có quan hệ với một vị doanh trưởng.
“Ồ vậy à?” Hàn Kiêu nhếch môi, ánh mắt lướt qua từng người trong phòng, trầm giọng đáp: “Vậy sao cô ấy không ném mấy người ra ngoài? Ném thẳng ra cửa mới giúp câu giờ tốt hơn chứ?”
“Họ định đẩy tôi ra làm mồi nhử trước, nên tôi mới trói họ lại.” Bạch Cảnh nói dứt khoát, sắc mặt không hề biến đổi. Cô nhận ra người đàn ông trước mặt này chẳng tin mấy lời bịa đặt kia.
“Đội trưởng Hàn, trung tướng Dịch bảo chúng ta phải nhanh chóng quay lại.”
Hàn Kiêu liếc nhìn Bạch Cảnh, khẽ tặc lưỡi rồi khoát tay như chẳng mấy bận tâm: “Tôi không hứng thú chơi mấy màn kiện tụng với mấy người. Nếu muốn đi cùng thì tự theo, tụi tôi không quay lại lần nữa đâu.”
Nói rồi anh nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, thong thả hỏi: “Đã lấy được Hắc Thạch chưa?”
Phùng Nhung gật đầu: “Đã chuyển vào thùng rồi.”
“Vậy đi thôi.” Hàn Kiêu không ngoái lại, vừa đi xuống dưới vừa buông một câu: “Cho các người mười phút thu dọn đồ đạc, quá giờ thì khỏi theo.”