Bạch Cảnh liếc xéo gã ta một cái, thái độ lạnh tanh. Vừa nãy thì không hé răng, giờ mới biết mở miệng? Nếu không phải thời cơ chưa tới, cô đã tống cổ mấy người này đi rồi.
Giang Viện gượng cười bước lại gần: “Bạch Cảnh, tụi mình đâu còn cách nào khác. Bốn người kia đều có dị năng, bọn tớ không thể chống lại họ.”
“Đúng vậy, tụi tớ cũng đâu phải không muốn cứu cậu.” Vương Kỳ Minh nở nụ cười lấy lòng.
Đổng Hoằng mặt mày tái mét, không nói một lời, cúi đầu, rõ ràng đã nhận ra ai mới là người nắm quyền lúc này.
Bạch Cảnh cười nhạt: “Tôi đâu đủ sức bảo vệ mấy người. Nếu con quái vật lên đây thì tự lo tìm đường sống đi.”
Nói rồi, cô quay người bước về phía cửa phòng ngủ. Dây leo của Lan điếu vây quanh bốn phía như một lớp phòng thủ.
Những người còn lại im lặng, liếc nhau đầy ngấm ngầm. Trong mắt họ thoáng hiện tia nham hiểm. Dù gì cũng năm người, họ quyết định nếu con quái vật lên đây, sẽ đẩy Bạch Cảnh ra trước.
“Không ổn rồi, nó vào tới cửa tầng dưới rồi!” Trần Phi Nhiên hạ giọng gầm lên.
Sắc mặt Bạch Cảnh lập tức thay đổi. Cô chợt nhớ ra phía dưới vẫn còn một nam sinh bị dây leo của Lan điếu quật ngã.
Quả nhiên, một tiếng hét thảm vang lên từ dưới lầu vọng lên.
Sắc mặt Trần Phi Nhiên trầm hẳn xuống, bất ngờ lao về phía Bạch Cảnh, những người khác cũng lập tức xông theo sau. Chỉ cần đẩy được cô ra trước, bọn họ mới có đường sống!
Sắc mặt Bạch Cảnh lạnh tanh, dây leo quanh người như những sợi roi dài bất ngờ quất ra, trong chớp mắt đã trói chặt cả năm người tại chỗ.
Trần Phi Nhiên tái mét, dốc hết sức giãy giụa khỏi đám dây Lan điếu. Tuy Lan điếu biến dị không thu phục nổi được con quái vật kia, nhưng việc khống chế một tên dị năng mới thức tỉnh như gã ta quả thật quá dễ dàng.
Chưa kịp van xin gì, bọn họ đã nghe thấy tiếng quái vật đâm sầm vào cửa lớn, cả đám lập tức sợ đến phát điên. Từ Nghiên không nhịn được hét ầm lên.
Bạch Cảnh toàn thân căng cứng, đã chuẩn bị nhờ Lan điếu đưa cô chuồn ra ngoài qua cửa sổ.
Nhưng ngay giây tiếp theo, ngoài cửa vang lên tiếng vật nặng đổ rầm xuống.
“Có người trong đó không?” Một giọng nói lười nhác, bất cần vang lên.
“Có người, có người mà!” Từ Nghiên khóc nấc lên, hét toáng lên như vớ được cứu tinh.
Bạch Cảnh lập tức cho dây leo rút về, ánh mắt lộ rõ vẻ cảnh giác. Người có thể hạ gục con quái vật đó nhanh như vậy, chỉ e cô không đủ sức chống lại.
Từ Nghiên chẳng nghĩ được nhiều, lảo đảo chạy ra mở cửa. Khuôn mặt đầy hoảng loạn, vừa thấy người liền chỉ tay vào Bạch Cảnh, hét lên: “Cứu tôi với! Cô ta định gϊếŧ chúng tôi!”