Hai nam sinh còn lại lộ rõ vẻ hoảng loạn, vội vã chạy ra ngoài. Nhưng chỉ mới chạy được vài bước, cả hai đồng loạt cảm thấy cổ đau nhói rồi lập tức ngã gục bất tỉnh.
Bên trong, Bạch Cảnh vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra ở dưới lầu. Thế nhưng phản ứng của cây Lan điếu khiến cô thấy bất an. Nhìn đám người Đổng Hoằng co rúm một góc, Bạch Cảnh lao đến bên cửa sổ, cúi đầu nhìn xuống. Cô lập tức thấy con quái vật đen sì sì đang phục trên mặt đất, ăn ngấu nghiến.
Bạch Cảnh cố nén cơn buồn nôn, đầu óc xoay chuyển liên tục để tìm cách đối phó. Nếu con quái vật kia ăn xong rồi lên được đây, chắc chắn không thể cản nổi nó với cánh cửa lớn ọp ẹp này. Cô nhìn xuống dây Lan điếu quấn quanh người, cảm nhận được sự căm ghét và sợ hãi mà nó truyền đến.
[Không đánh lại được, phải nâng cấp.] Cây Lan điếu rung nhẹ, truyền tin thẳng vào tâm trí cô.
Trần Phi Nhiên bước tới bên cửa sổ, vừa nhìn thấy con quái vật liền tái mặt: “Chính là thứ này! Hôm đó trên đường về cũng gặp nó! Nếu không nhờ mấy người phía sau lôi kéo, chắc tụi tôi cũng không thoát nổi!”
Hôm qua, sau khi nghe tin quân đội lập căn cứ tạm thời cách đây trăm cây số, gã ta đã định dẫn Giang Viện trốn khỏi khu này. Gã ta có dị năng, nhưng ngoài Giang Viện ra, gã ta không hề tiết lộ với ai vì cho rằng những người khác chỉ là gánh nặng.
Dù Bạch Cảnh tốt bụng cho họ trú tạm mười ngày, nhưng ở thời mạt thế, ai mềm lòng trước thì chỉ có chết.
Sáng nay, Trần Phi Nhiên lấy cớ đi tìm đồ ăn, dẫn Giang Viện đến siêu thị bên khu đối diện. Vừa cướp được ít hàng, siêu thị đã xuất hiện một khe nứt, một con quái vật đen sì đuôi dài lao ra, gϊếŧ chết ba người trong tích tắc. May mà gã ta đứng xa, lại có dị năng nên mới thoát được cùng Giang Viện.
Nhưng chạy ra khỏi phố chưa lâu, họ đã chạm trán nhóm Bạch Huyên. Biết Bạch Cảnh chưa thức tỉnh dị năng, Bạch Huyên liền ép Trần Phi Nhiên dẫn đường quay về. Là người duy nhất có dị năng hệ sức mạnh, Trần Phi Nhiên cũng chẳng dám trái lời bốn người dị năng hệ tự nhiên kia.
Gã ta cứ nghĩ lần này Bạch Cảnh chắc chết, không ngờ vòng vo thế nào, cô lại có thể điều khiển được cây Lan điếu biến dị kia! Trần Phi Nhiên lập tức quyết tâm đi theo cô, chỉ có vậy mới có hy vọng được quân đội tạm thời thu nhận.
“Bạch Cảnh, giờ tụi mình phải làm gì?” Trần Phi Nhiên run run hỏi.