“Hiểu Lan còn độc thân, sao tôi phải bỏ cuộc?” Vương Đông Thăng cười: “Chờ đấy, đến lúc tôi cưới được cô ấy, nhất định mời cậu đến uống rượu mừng.”
“Được thôi, tôi chờ.” Hàn Kiêu đáp hờ hững. Hai người kia dây dưa cũng năm sáu năm rồi, chẳng biết đến bao giờ mới có thể thành đôi thật sự.
Anh đảo mắt nhìn quanh, thấy Bạch Cảnh đang tiến về phía xe việt dã thì huýt một tiếng, vẫy tay: “Tôi đi trước nhé, lần này anh cũng cẩn thận đấy.”
“Biết rồi, cảm ơn nhé, anh em.” Vương Đông Thăng cảm kích gọi với theo.
Bạch Cảnh còn chưa tới gần xe đã bị Hàn Kiêu gọi lại: “Cho cô cái này.”
Cô quay đầu lại, liền thấy một vật màu đen bay về phía mình. Cô vội đưa tay bắt lấy, nhìn kỹ thì hóa ra là một thanh chocolate. Bạch Cảnh chớp mắt, đội trưởng tặng mình chocolate?
Phúc lợi thành viên mới?
Chưa kịp mở miệng hỏi, Hàn Kiêu đã giải thích: “Liên trưởng Nhất Liên nhờ tôi đưa cho cô. Nếu có thể thì để mắt tới binh lính của anh ấy.”
Bạch Cảnh hơi khựng lại. Nói thật, ngay cả cô còn không chắc mình có thể sống sót trở về, thì nói gì đến việc chăm sóc người khác?
“Không ép đâu. Nếu cô dùng dị thực kéo người về được thì giúp, không thì coi như số họ không may.” Hàn Kiêu lười biếng đứng dưới nắng, như hiểu rõ băn khoăn trong lòng cô.
“Đừng thấy áp lực. Anh ấy cũng chỉ là lo cho binh lính thôi. Hôm qua còn chạy tới viện nghiên cứu để xin thiết bị mới.”
Bạch Cảnh do dự một lúc rồi mở miệng: “Đội trưởng, hiện tại tôi có thể trao đổi đơn giản với cây Tơ hồng. Hôm qua tôi đã xem tư liệu rồi, cây Tơ hồng đó chính là phân thân của cái cây đang bám trên tay tôi”
Sáng nay, sau khi cho cây Tơ hồng và cây Lan điếu ăn xong, trên dây leo của Tơ hồng xuất hiện thêm các vân đỏ như máu, rõ ràng lại vừa được tăng cấp. Bạch Cảnh không biết cây Tơ hồng đã đạt đến cấp mấy, nhưng việc trao đổi giữa cô và nó ngày càng suôn sẻ hơn. Cô cũng đã biết từ cây Tơ hồng rằng trong Vân Liên Sơn có một loại sâu rất đáng ghét.
Chúng sẽ chui vào cơ thể động thực vật biến dị, ký sinh bên trong và hút hết chất dinh dưỡng của vật chủ để nuôi trứng. Hồi cây Tơ hồng còn yếu, cũng từng bị loài sâu này tấn công, nhưng vì bản thân nó cũng là loại thực vật ký sinh, nên cuối cùng đã nuốt chửng luôn mấy con sâu đó. Nhưng mấy con sâu này đúng là “ăn rồi lại quên bị đánh”, cứ thấy cây Tơ hồng có nhiều năng lượng là lại tìm đường chui vào, khiến nó cực kỳ ghét bỏ.
Bạch Cảnh cảm thấy việc quân đội thất bại rất có thể là vì đυ.ng trúng loại sâu này.
Hàn Kiêu nghe xong, sắc mặt trở nên lạnh lẽo: “Cô nghĩ đám người Tống Cường biết có loài sâu này tồn tại sao?”