Chương 12.1: Xuất phát

Sáng sớm hôm sau, Bạch Cảnh chuẩn bị xong ba lô, treo thanh dao ngắn Hắc Thạch bên hông rồi tới sân thể dục tập hợp.

Lúc này, đội lính trong doanh trại đã tập hợp đông đủ, từng nhóm lần lượt lên xe quân dụng vận chuyển, ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm túc. Liên trưởng Nhất Liên là Vương Đông Thăng bước đến trước mặt Hàn Kiêu, đưa cho anh một điếu thuốc với vẻ lấy lòng: “Kiêu Tử, nhiệm vụ lần này có thể giúp tôi để mắt tới mấy thằng nhóc bên tôi không?”

Vân Liên Sơn cách đây hơn trăm cây số, phải băng qua một vườn thú và cả một viện nghiên cứu. Huống hồ vào núi rồi, đám động thực vật biến dị không đếm xuể.

Đội binh của hắn ta cộng thêm các dị năng giả cũng chỉ hơn hai mươi người, nếu thật sự đυ.ng độ quái vật hay bị kéo vào khe không gian, chắc chắn sẽ phải đánh nhau đến máu chảy đầu rơi. Chưa xuất phát, hắn ta đã lường trước nhiệm vụ này sẽ có không ít người phải bỏ mạng.

Mà đội Đao Phong vốn là đặc chủng thời tiền mạt thế, sau thảm họa, toàn đội đều thức tỉnh dị năng. Hàn Kiêu còn là dị năng giả cấp hai, hiện đang giữ vị trí số một trong căn cứ. Nếu đến lúc nguy cấp mà anh ra tay giúp, chắc chắn sẽ cứu được rất nhiều người. Dù làm lính để bảo vệ đất nước, nhưng nếu còn sống thêm được vài người thì vẫn là điều tốt.

“Tôi sẽ bảo Bạch Cảnh để ý.” Hàn Kiêu nhận lấy điếu thuốc nhưng không châm lửa, chỉ kẹp giữa hai ngón tay rồi xoay nhẹ.

Chưa biết rõ thực lực hai dị thực của Bạch Cảnh, nhưng việc kéo người ra khỏi miệng quái vật thì chắc vẫn làm được.

“Bạch Cảnh à? À à, người mới bên đội các cậu đúng không?” Vương Đông Thăng như bừng tỉnh, rồi cười tươi vỗ vai Hàn Kiêu: “Nghe bảo là cậu cứu về? Dị năng của cô ấy có gì đặc biệt vậy?”

Dưới trướng hắn ta cũng có mấy người thức tỉnh hệ Mộc nhưng chưa ai đủ tư cách gia nhập đội Đao Phong. Mà cô gái nhỏ kia nhìn mảnh mai thế kia, chắc chắn dị năng phải rất đặc biệt mới được tuyển vào.

“Không giống người thường.” Hàn Kiêu nhướng mày, lạnh nhạt đáp.

Lúc trước cây Lan điếu biến dị kia đã tiệm cận cấp hai, còn cây Tơ hồng thì mang theo sát khí cực kỳ mạnh mẽ. Nếu cảm giác của anh không sai, thì chắc nó đã là dị thực cấp hai.

Giờ phần lớn dị năng giả hệ Mộc vẫn chưa lên được cấp một, giỏi lắm cũng chỉ giúp cây cối phát triển. Một số ít đạt cấp một thì cũng chỉ điều khiển được dị thực cấp một. Còn như Bạch Cảnh là thu phục trực tiếp luôn. Không chỉ căn cứ này, mà e rằng cả nước cũng khó tìm được người thứ hai.

“Nghe cậu nói thế thì chắc chắn là rất lợi hại.” Vương Đông Thăng cười hào sảng. Lợi hại thì mới cứu được người.

Hắn ta lục lọi trong túi áo khoác một hồi, cuối cùng đau lòng rút ra một thanh chocolate, đưa cho Hàn Kiêu: “Giúp tôi đưa cho cô ấy. Chocolate nhập khẩu đấy, mười điểm tích lũy một thanh, định mua tặng Hiểu Lan mà giờ đưa luôn cho cô ấy.”

Hàn Kiêu nhận lấy, khóe miệng hơi cong lên: “Vẫn chưa chịu từ bỏ à?”