Chương 11.2: Tinh thạch màu trắng

Câu trả lời bật ra qua kẽ răng của Trung tướng Dịch như thể đang cố nén lửa giận.

Hồi đó vì bộ công cụ đầu tiên này mà các viện nghiên cứu suýt nữa lao vào đánh nhau. Nếu không nhờ cấp trên can thiệp, viện nghiên cứu ở thành phố B đã chẳng bao giờ có được nó. Giờ thì hay rồi, họ lại muốn dùng nó để đổi lấy thứ mà người khác phải đánh đổi cả tính mạng mới lấy được?

“Là ai ra lệnh?” Tướng quân Phùng nhướng mày, cười khẩy.

“Nhà họ Dung.”

Năm xưa ông cụ Dung từng vào sinh ra tử nơi chiến trường, khí phách hiên ngang. Nhưng con trai ông cụ là Dung Quân Bình lại chẳng kế thừa được chút nào, chỉ biết luồn cúi vì lợi ích. Từ lâu Tướng quân Phùng đã chướng mắt tên này, chỉ tiếc Dung tiểu thư lại gả vào nhà họ Nghiêm. Dựa vào mối quan hệ đó, Dung Quân Bình mới thăng tiến một cách nhanh chóng trên chính trường.

Sau mạt thế, ông ta lại càng biết luồn lách, nhanh chóng chiếm một vị trí quan trọng ở thành phố B.

“Ông Nghiêm có biết chuyện này không?” Sắc mặt Tướng quân Phùng trầm hẳn.

Hồi xưa khi nhà họ Nghiêm tính chuyện hôn sự này, ông đã phản đối. Nhưng con trai lão Nghiêm cứng đầu một mực không nghe, cứ khăng khăng rằng Dung tiểu thư không giống anh trai bà ta.

Giống hay không thì đã sao? Từ lúc bà ta bước chân vào nhà họ Nghiêm, đã không ngừng lợi dụng mối quan hệ của chồng mình, mà con trai lão Nghiêm thì lại ngu ngốc, hễ mở miệng là nghe lời vợ. Dù ông Nghiêm có mắng thế nào cũng chẳng lay chuyển được.

“Lão Nghiêm đang bệnh nặng, bây giờ người nắm quyền ở nhà họ Nghiêm là Nghiêm Huy Chính.” Trung tướng Dịch trầm giọng nói: “Phía thành phố B đưa ra yêu cầu là vì muốn nhanh chóng hỗ trợ dị năng giả hệ chữa lành bên kia thăng cấp lên cấp hai, như vậy mới có hy vọng cứu sống Lão Nghiêm.”

Tướng quân Phùng im lặng rất lâu rồi mới nói: “Việc này không được.”

Ông và Lão Nghiêm đã quen biết mấy chục năm, đương nhiên không muốn thấy ông ấy ra đi vì bệnh. Nhưng tinh thạch màu trắng là thứ mà binh lính phải đánh đổi cả mạng sống mới có được, sao có thể dễ dàng nhường cho thành phố B?

“Lão Phùng, họ còn liên hệ với Tống Cường, tên đó đã đồng ý rồi.” Trung tướng Dịch chần chừ một lát, cuối cùng vẫn nói ra.

Tướng quân Phùng cười lạnh: “Tôi biết ngay tên Tống Cường đó chẳng tử tế gì.”

Tống Cường là loại người không có lợi thì chẳng bao giờ chịu ra tay. Ông ta đồng ý với thành phố B chắc chắn là vì đã được hứa hẹn gì đó. Hoặc là định lấy người phe mình làm vật hy sinh trong nhiệm vụ này, hoặc là muốn dựa vào thế lực trung ương để chèn ép bên quân đội.

Quả nhiên, lời còn chưa dứt, một Đại đội trưởng đã chạy vào: “Tướng quân, bên phía Thị trưởng Tống vừa gửi tin nhắn, muốn thương lượng lại chuyện quyền sở hữu khối tinh thạch màu trắng.”