“Bạch Huyên, mày không sợ dị thú kéo đến à?” Bạch Cảnh cố nén đau, cố tình kéo dài thời gian.
Ánh mắt Bạch Huyên lóe lên tia hiểm độc, cười khẩy: “Chị nói cũng đúng. Cho nên phải nhanh gọn lẹ mới được.”
Khu dân cư này từng được dọn dẹp một lần, động vật hoang không còn nhiều, cây cối cũng ít, vì vậy khả năng xuất hiện dị thú cũng không cao. Nhưng nếu dây dưa lâu, khó nói trước điều gì.
Về chuyện gϊếŧ người? Tận thế rồi, ai còn bận tâm mấy chuyện đó.
Không cần phải ra tay gϊếŧ chết cô, chỉ cần khiến cô bị thương nặng, cũng đủ để Bạch Cảnh không sống nổi nữa.
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Bạch Cảnh. Cô đảo mắt nhìn quanh phòng, hiểu rõ chẳng ai có thể giúp mình. Đổng Hoằng thì mặt mày hả hê, chỉ mong cô chết càng sớm càng tốt. Còn Trần Phi Nhiên và Giang Viện thì lùi hẳn sang một bên, rõ ràng không có ý định can thiệp.
Chẳng lẽ cô sẽ chết ở đây sao?
Bạch Cảnh nghiến răng, trong lòng đầy căm phẫn. Cô đã từng chết một lần, cho dù tận thế có tàn khốc đến mấy, cô cũng không cam lòng chết thêm lần nữa một cách vô nghĩa như vậy.
Nhưng đúng lúc Bạch Huyên điều khiển ba lưỡi dao kim loại bay về phía cô, thì đột nhiên một tiếng nổ vang dội vang lên. Cánh cửa bị đập vỡ một lỗ lớn.
Ánh sáng xanh lấp lánh phủ lên hai vết thương trên chân cô, rồi dây leo cuồn cuộn tuôn trào qua lỗ hổng nơi cánh cửa, lập tức chắn trước người cô.
Là chậu Lan điếu mà cô từng nuôi!
Vì lúc đầu Lan điếu chỉ lớn lên bất thường mà không có biến hóa gì khác, lại không thể vứt bỏ. Cho nên họ chỉ khoá cửa nhốt nó lại, nghĩ cùng lắm hết thức ăn thì đem ra ăn cho đỡ đói.
[Đói quá! Thơm quá! Muốn ăn!] Giọng nói yếu ớt vang lên trong đầu Bạch Cảnh.
Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng biết rõ đây là cơ hội duy nhất của mình.
[Gϊếŧ sạch đám người trước cửa đi, chị sẽ cho em bất cứ thứ gì mày muốn!] Bạch Cảnh truyền ý nghĩ vào trong đầu.
[Gϊếŧ! Được ăn! Ký khế ước!]
Từ vết thương, một luồng ánh sáng xanh lục lướt vào cơ thể cô. Bạch Cảnh cảm thấy trong đầu mình xuất hiện một chiếc đĩa xoay, hình ảnh Lan điếu lập tức hiện lên giữa trung tâm.
Nhánh Lan điếu còn lại nhanh chóng vươn dài, chộp thẳng về phía nhóm người của Bạch Huyên.
Sắc mặt Bạch Huyên tái mét, vội dùng dao kim loại chém dây leo, nhưng phát hiện cành lá Lan điếu cứng như hợp kim, hoàn toàn không cắt nổi.
Những nam sinh đi cùng gã cũng đồng loạt tung dị năng. Nào là mũi tên nước, cầu lửa... nhưng tất cả đều vô dụng.
Cầu lửa có làm Lan điếu khựng lại một chút, nhưng ngay giây sau như bị chọc giận, dây leo vung mạnh quật thẳng vào tên nam sinh kia.
“Chạy!” Bạch Huyên hét lớn, mặt mày u ám, quay đầu bỏ chạy.
Dây leo bám sát, quấn chặt lấy chân một người. Tên đó ngã nhào xuống đất, hét thất thanh: “Cứu tôi với!”
Nhưng chẳng ai ngoái lại, ngược lại càng chạy bán sống bán chết xuống cầu thang.
Lan điếu còn định đuổi theo, nhưng đột nhiên như cảm nhận được điều gì đó, lập tức quay đầu rút về, không quên khép cửa lại.
[Sao vậy?] Bạch Cảnh gấp gáp hỏi trong đầu.
[Hôi quá! Có thứ gì đó đang đến!]
Lan điếu lập tức cuốn lấy Bạch Cảnh, muốn đưa cô trở về phòng ngủ.
Cùng lúc đó, ngoài cổng khu nhà, một khe nứt không gian bất ngờ xuất hiện. Từ bên trong có một con quái vật đen sì nhảy bổ ra. Cơ thể to lớn, tứ chi đồ sộ. Nó lao thẳng về phía đám người của Bạch Huyên vừa chạy đến nơi.
Ngay khi Bạch Huyên định quay người bỏ chạy, thì một cơn đau nhói ập đến nơi ngực. Gã ta cúi đầu xuống nhìn, một bàn tay đen như mực đã xuyên qua l*иg ngực, móc thẳng tim gã ta ra ngoài.