Chương 10.2: Chuẩn bị

Mang dao găm bên người có lẽ sẽ an toàn hơn. Còn súng lục, cô có thể tiết kiệm điểm để mua sau. Dù sao với tư cách là lính hỗ trợ đội Đao Phong, chắc chắn sẽ được ưu đãi kha khá.

Quyết định xong, cô bước đến trước kệ kính: “Tôi lấy thanh dao găm này.”

“Vậy để tôi lấy cho.” Lạc Khinh Chu cười híp mắt, trong lòng nhẹ cả người. Dao găm thì tốt rồi, đỡ mất hai ngàn điểm!

Hắn ta nhanh chóng lấy dao ra, đưa cho Bạch Cảnh, sợ cô đổi ý.

Cầm chắc vũ khí trong tay, Bạch Cảnh theo Hàn Kiêu rời viện nghiên cứu, quay về ký túc xá.

Trước khi đóng cửa, Hàn Kiêu gọi lại: “Ngày mai nhớ xem kỹ toàn bộ dữ liệu về các loại quái vật đang có trong căn cứ. Đừng để đội Đao Phong giảm quân số đấy!”

“Vâng.” Bạch Cảnh gật đầu.

Trong truyện, nguyên chủ đã chết dưới tay Bạch Huyên. Hơn nữa, ký ức từ kiếp trước của nữ chính cũng không miêu tả nhiều về nhiệm vụ lần này. Chỉ biết là họ mang về được hai khối tinh thạch khổng lồ, nhưng tổn thất quân số rất nghiêm trọng.

Khoan đã cô chợt nhớ trong truyện từng nhắc đến một đội tinh anh đã hy sinh để bảo vệ các binh lính bình thường.

Lẽ nào lại chính là đội Đao Phong mà cô vừa mới gia nhập?

Nói thẳng ra thì cũng không hẳn là không thể. Dù gì Hàn Kiêu cũng từng đứng ngang hàng với nam chính, ký ức của nữ chính không thể hoàn toàn không nhắc tới anh.

Khả năng lớn nhất là Hàn Kiêu đã chết ngay từ khi tận thế bắt đầu, nên về sau mới chẳng ai còn nhắc đến anh nữa.

Bạch Cảnh cảm thấy mạng mình sắp không giữ nổi, vội vàng ngăn Hàn Kiêu lại khi anh định đóng cửa: “Đội trưởng, tôi còn một chuyện muốn hỏi.”

Hàn Kiêu xoay người, khoanh tay trước ngực: “Chuyện gì?”

Bạch Cảnh do dự một chút rồi hỏi: “Anh có nghĩ Thị trưởng Tống sẽ giở trò trong nhiệm vụ lần này không?”

Dựa vào những thông tin họ có được, dù có xảy ra sự cố thì Đội Đao Phong cũng không đến mức hy sinh toàn bộ. Trừ khi có một biến số nào đó vượt ngoài tầm kiểm soát. Nhưng biến số như vậy, lẽ nào phía chính phủ lại không biết?

Dù gì nếu quân đội tổn thất, người được lợi nhất cũng chỉ có thể là chính phủ.

Hàn Kiêu nheo mắt lại, giọng trầm ổn: “Vì sao, cô có thêm nguồn tin nào khác à?”

“Tôi chỉ thấy lạ là, dù số lượng dị năng giả bên phía chính phủ ít hơn quân đội, nhưng cũng đủ để vận chuyển tinh thạch khổng lồ về.” Bạch Cảnh chậm rãi trình bày suy luận của mình.