Chương 9.2: Cây Tơ hồng

Cô từng nghĩ chỉ sau khi xuất hiện mặt trăng đỏ mới có khả năng này. Bảo sao lần đầu nhìn thấy nó, mọi người đã đánh giá là thực vật biến dị cấp sáu.

[Thứ em muốn ăn là cái này?] Bạch Cảnh ngưng tụ một làn sương xanh trong tay. Hiện giờ năng lượng trong cơ thể cô chỉ đủ để tạo ra chút sương, chưa gom nổi một giọt nước.

[Thơm quá! Thơm quá! Muốn ăn! Ký kết khế ước!]

Giọng cây Tơ hồng trở nên kích động. Những sợi dây xanh mảnh như cá mập ngửi thấy mùi máu, xuyên qua khe hở giữa lớp dây lan với tốc độ như viên đạn. Dù Lan điếu cố gắng hết sức cũng không ngăn nổi hết, để lọt một sợi len lỏi đến tay Bạch Cảnh, cuốn lấy làn sương xanh mà xoay vòng quanh.

[Muốn ăn! Ký khế ước! Nhanh lên!]

Cây Tơ hồng siết chặt cổ tay cô, thít mạnh đến bật máu, bắt đầu hút máu theo phản xạ.

Bạch Cảnh nhíu mày. Cô không ngờ cây Tơ hồng lại có tính công kích mạnh đến thế, còn có thể gây uy hϊếp đến cô. Không còn cách nào khác, cô quát lên trong đầu: [Nếu còn hút máu nữa, chị sẽ từ chối ký khế ước!]

Đây là cách duy nhất Bạch Cảnh có thể nghĩ ra lúc này để khống chế cây Tơ hồng.

Dây leo Tơ hồng giật mạnh, không cam lòng buông tay khỏi cổ tay cô. Thấy vết thương mình gây ra vẫn còn đang rỉ máu, nó giả vờ như không thấy, chỉ đưa nụ hoa nhỏ bé cọ cọ vào da cô, như muốn tỏ vẽ dễ thương để đánh lừa.

[Buông ra rồi! Không thể từ chối khế ước đâu!]

Bạch Cảnh khẽ thở phào. Có vẻ trong mối quan hệ với dị thực, cô đang giữ thế chủ động. Chuyện ký kết khế ước này có lẽ rất quan trọng với chúng. Nhưng cô không dám lơi là cảnh giác, vì đối mặt với dị thực, con người luôn yếu thế hơn.

Sự ngoan ngoãn của Lan điếu biến dị và việc mặt trăng đỏ chưa đến khiến cô suýt buông lỏng đề phòng. Nhưng càng về sau, dị thực mới chính là sinh vật nguy hiểm nhất thế giới này.

Vô số động vật biến dị và quái vật từ các khe nứt đều trở thành nguồn dinh dưỡng cho dị thực. Có bảy dị thực chiếm cứ bảy khu cấm địa, và cây Tơ hồng tại căn cứ thành phố C chính là một trong số đó. Ở phần kết truyện, bảy cây đó đều đã lên cấp chín, trở thành bá chủ đỉnh cao.

[Chị đồng ý ký khế ước với em, nhưng en phải bảo vệ an toàn cho chị.] Bạch Cảnh ra điều kiện trong đầu.

[Bảo vệ an toàn cho chị! Khế ước thiết lập!]

Ngay lập tức, trong đầu cô hiện lên hình ảnh thu nhỏ của cây Tơ hồng, trông như ảo ảnh đỏ thẫm mang hơi thở nguy hiểm.