Chương 1.3: Thức tỉnh

“Đây gọi là tự vệ chính đáng.” Bạch Cảnh vừa mở hộp mì thứ hai, vừa nhét vào miệng, lạnh nhạt nhìn ba người đang nằm trên đất, giễu cợt bật cười.

Nguyên chủ quá hiền nên mới dễ dãi chứa chấp cả đống rác rưởi này. Nhưng cô thì không. Thôi thì sớm dứt điểm, ai đi đường nấy.

Sắc mặt Đổng Hoằng vặn vẹo. Từ nhỏ đến lớn, chưa từng bị ai làm nhục như thế. Nhưng gã ta biết mình không đấu lại Bạch Cảnh, liền quay sang trút giận lên Từ Nghiên: “Còn đỡ tôi làm gì? Mau lên đánh nó đi! Vương Kỳ Minh, mày nữa, chẳng lẽ hai đứa không trị nổi một đứa con gái à?”

Từ Nghiên và Vương Kỳ Minh biết thân biết phận. Nhìn tình hình hiện tại, rõ ràng hai người họ chẳng thể làm được gì.

Không khí trở nên vô cùng ngượng ngập.

Bạch Cảnh thản nhiên ăn đến hộp mì thứ ba mới cảm thấy khá hơn. Ba người kia thì mặt mày tím tái, chỉ dám tức giận đứng yên chứ không dám bước thêm bước nào.

“Có chuyện gì thế này?”

Cánh cửa lớn đột ngột bị đẩy ra. Trần Phi Nhiên được Giang Viện dìu bước vào, phía sau còn có bốn nam sinh khác. Dẫn đầu là một người mà Bạch Cảnh nhận ra ngay. Đứa con riêng của ba cô, tên là Bạch Huyên.

Năm cô mười hai tuổi, mẹ phát hiện ba có một đứa con trai riêng chỉ nhỏ hơn cô một tuổi. Bà lập tức ép ba dọn ra khỏi nhà. Ai bảo ông ta là loại đàn ông ăn bám đàn bà?

Mẹ của Bạch Huyên không chịu nổi cảnh giấc mộng làm vợ nhà giàu sụp đổ. Cứ ba hôm năm bữa lại đến gây chuyện, bị bảo vệ tống cổ ra khỏi cổng, trở thành trò cười cho thiên hạ. Khi đó, Bạch Huyên còn nhỏ nhưng đã theo mẹ đến gây sự, khuôn mặt u ám, lạnh lẽo.

Giờ gặp lại, ánh mắt gã ta nhìn cô vẫn đầy thù hằn. Gã ta luôn ghét cay ghét đắng người chị cùng cha khác mẹ này, nhưng vì thân phận khác biệt nên trước kia chỉ biết cúi đầu chịu đựng.

Không ngờ đến tận thế, gã ta lại thức tỉnh được dị năng hệ kim loại. Và rồi ông trời lại để Bạch Huyên gặp lại người mà gã ta luôn muốn “thanh toán”.

Gã ta đã hỏi Trần Phi Nhiên và biết Bạch Cảnh không có dị năng gì.

Bạch Cảnh lạnh lùng đối mặt Bạch Huyên, thừa biết gã ta đến chẳng có ý tốt.

Quả nhiên, một lưỡi dao kim loại lao thẳng về phía cô. Dù cô tránh kịp, nhưng vẫn bị sượt qua chân, vết thương lập tức rỉ máu.

Bạch Huyên huýt sáo: “Phản ứng nhanh đấy. Nhưng không biết giữ được lâu không?”

Một nam sinh đứng sau gã ta bật cười: “Bạch Huyên, cú vừa rồi lệch quá.”

Gã ta lườm thằng kia, rồi quay lại nhìn cô đầy hằn học.

Lưỡi dao kim loại lại tiếp tục lao đến. Bạch Cảnh định tránh, nhưng cơ thể chưa hoàn toàn hồi phục, không kịp phản ứng. Lần này, vết thương ở đùi càng sâu hơn, máu từ từ tràn ra, nhuộm đỏ ống quần.

Cô phải vịn lấy tủ mới đứng vững được.