Chương 8.2: Thị phi

“Nếu tôi thực sự định đẩy mấy người ra làm mồi nhử, sao khi con quái vật lao vào lại để mấy người bình an vô sự trong phòng?” Bạch Cảnh xắn ống quần, để lộ hai vết thương dữ dội chưa lành hẳn: “Tôi là dị năng giả hệ Mộc mà còn bị thương thế này, nếu tôi thực sự có ý đồ xấu, tại sao năm người bình thường như mấy người lại không hề hấn gì?”

“Khi tôi gϊếŧ con quái vật đó, mấy người vẫn bình yên trong phòng đấy.” Hàn Kiêu cười nhạt, lười biếng thêm một câu.

“Hay là cần tôi đi điều tra camera theo dõi?”

Mọi người xung quanh vừa thấy hai vết thương trên chân Bạch Cảnh lập tức đồng loạt hít vào một hơi lạnh. Trông thật đáng sợ. Lại quay sang thấy năm người nhà Đổng Hoằng chẳng ai bị thương tích gì, không khỏi bắt đầu nghi ngờ.

“Nếu là quái vật thật sự xông vào, kẻ bị tấn công đầu tiên phải là cô gái kia mới đúng?”

“Đúng thế, nếu định lấy người khác làm mồi, ít nhất cũng phải có vết thương cho giống chứ, không thì chẳng lừa được ai.”

Các nhà nghiên cứu từng chỉ ra rằng, con người bị thương và chảy máu có sức hấp dẫn lớn với quái vật.

“Lại nói, để người trong phòng thì được gì? Phải chặn ở cửa ngoài mới giữ được mạng chứ.”

“Hừ, đúng là cứu nhầm một lũ vong ân bội nghĩa!”

“Đã không biết ơn, còn quay lại cắn ngược, đúng là hết thuốc chữa!”

Mặt Giang Viện đỏ bừng, chỉ tay vào Bạch Cảnh hét lên: “Rõ ràng là cô trói bọn tôi lại!”

“Ồ, tôi có sức để trói các người, mà lại không có sức ném các người ra ngoài làm mồi cho quái vật phá cửa xông vào à?” Bạch Cảnh nhìn Giang Viện đầy chán ghét.

Đáng lý nguyên chủ phải để mấy người kia chết quách ở trường cho rồi.

“Hay là các người định đẩy một cô gái nhỏ ra ngoài làm mồi, bị người ta trói lại còn kêu ca cái gì?” Một bác gái đứng gần đó hừ lạnh, ánh mắt đầy khinh bỉ.

Giang Viện bị nói trúng tim đen, tức đến nghẹn lời. Đúng vậy, bọn họ thực sự định đẩy Bạch Cảnh ra ngoài.

“Cô ta là dị năng giả hệ Mộc, gặp quái vật trước là đúng rồi còn gì? Cô ta phải bảo vệ bọn tôi chứ!” Vương Kỳ Minh chịu không nổi ánh nhìn soi mói xung quanh, gào lên: “Truyện vẫn bảo năng lực càng lớn thì trách nhiệm càng nhiều mà!”

Gã ta thật sự nghĩ thế, thậm chí còn tin rằng việc nhóm mình định ra tay là do bị Bạch Cảnh ép đến đường cùng. Bọn họ chỉ là người bình thường, gặp quái vật thì cầm chắc cái chết. Bạch Cảnh có dị năng rồi, không lẽ lại đứng nhìn bọn họ chết thảm sao?

Đám đông xung quanh nhất thời nghẹn họng, không ngờ thời nay vẫn còn người mặt dày đến mức dùng đạo đức đi áp đặt người khác.

Gã ta là cái gì của người ta? Còn muốn người ta đánh cược mạng sống để cứu mình?

Người ta ngu chắc?

Hàn Kiêu khoanh tay nhìn Vương Kỳ Minh đầy hứng thú: “Vậy cậu có biết nam sinh đứng cạnh cậu cũng là dị năng giả không?”

“Lúc đó... tôi... tôi không biết...” Vương Kỳ Minh lắp bắp, hôm qua gã ta mới biết Trần Phi Nhiên cũng thức tỉnh dị năng. Nhưng hiện tại họ đã an toàn vào căn cứ, Trần Phi Nhiên lại gia nhập đội dị năng của chính phủ, gã ta chẳng muốn nhắc đến chuyện đó.