Chương 8.1: Thị phi

Hàn Kiêu đưa Kim Nhiễm Dã sang bên này, dáng vẻ điềm tĩnh. Bộ quân phục càng làm nổi bật đôi chân dài thẳng tắp, tay áo xắn cao để lộ những đường nét rắn chắc của bắp tay. Nhìn anh chẳng khác nào một con báo săn lạnh lùng đang tuần tra lãnh địa, cấm kẻ lạ lại gần.

Đồng tử Tống Huy Nhiên hơi co lại, gượng cười: “Đội trưởng Hàn, không ngờ hôm nay anh cũng rảnh tới khu chợ này.”

“Đến tìm người.” Hàn Kiêu đứng bên cạnh Bạch Cảnh, lơ đãng nghịch chiếc bật lửa trong tay, hỏi thẳng: “Mua đồ xong rồi, sao chưa thấy quay về?”

“Tống thiếu gia cứ nằng nặc đòi mời tôi đi ăn cơm.” Bạch Cảnh cười tủm tỉm, cô chưa cần ra tay đã rất tốt rồi.

Nếu đánh thật thì e là sẽ làm hỏng không ít cơ sở vật chất công cộng, lúc đó không biết phải bồi thường bao nhiêu điểm tích lũy.

“Thật sao?” Hàn Kiêu đưa mắt nhìn Tống Huy Nhiên, cười nhưng không thấy tia ấm áp nào trong mắt.

Tống Huy Nhiên vẫn giữ nụ cười giả lả: “Tôi nghe nói Bạch tiểu thư và Đổng Hoằng có chút xích mích nên muốn mời cô ấy ăn một bữa, tiện thể nói chuyện rõ ràng.”

“Phải đấy, chủ yếu là anh tôi gọi Bạch tiểu thư lại trước, anh Nhiên cũng chỉ có lòng tốt thôi.” Đổng Điệp nhanh mắt ném trách nhiệm sang cho Đổng Hoằng. Nếu có thể mượn cơ hội này dạy anh trai một bài học thì càng hay.

Đổng Hoằng nghiến răng, biết rõ Hàn Kiêu không dễ chọc nhưng cũng không thể phản bác lời Tống Huy Nhiên, đành gượng cười: “Là... là lỗi của tôi, nhưng cũng vì trước đó Bạch Cảnh có lỗi trước.”

Hàn Kiêu bước lên hai bước, nụ cười không mấy thiện chí: “Đổng Hoằng đúng không? Nếu tôi nhớ không lầm, là mấy người ra tay trước, định ném Bạch Cảnh ra để cản quái vật, đúng chứ?”

Mặt Đổng Hoằng trắng bệch, bị khí thế lạnh lẽo của Hàn Kiêu dồn ép đến mức không thốt nên lời.

Thấy tình hình không ổn, Giang Viện vội lên tiếng: “Đội trưởng Hàn, bọn tôi chỉ là người bình thường, sao có khả năng đẩy Bạch Cảnh ra ngoài được.”

Trần Phi Nhiên lặng lẽ đứng bên cạnh Giang Viện, không nói gì. Giờ bọn họ chỉ còn biết dựa vào Đổng Hoằng. Nếu gã ta sụp đổ, tất cả sẽ bị nhà họ Đổng đá ra khỏi cửa.

“Đúng vậy, đội trưởng Hàn đừng vu oan! Rõ ràng là Bạch Cảnh định đẩy bọn tôi ra ngoài để dụ quái vật mà!” Vương Kỳ Minh lấy hết can đảm hét lên.

Nghe vậy, những người đi ngang qua không khỏi dừng bước, ánh mắt tò mò bắt đầu đổ dồn về phía Bạch Cảnh và Hàn Kiêu.

Tống Huy Nhiên hài lòng cười, không ngờ mấy tên vô dụng kia cũng có chút tác dụng.

Kim Nhiễm Dã nhíu mày định bước lên giúp nhưng bị Hàn Kiêu giơ tay ngăn lại.

Bạch Cảnh bật cười lạnh, ánh mắt lạnh lẽo: “Tôi đẩy mấy người ra ngoài để dụ quái vật? Là tôi dẫn đầu chạy ra từ trường đại học, mấy người thì sao? Ở nhà tôi, ăn của tôi, uống của tôi, còn dám đưa cả Bạch Huyên về khiến tôi suýt mất mạng!”