Mẹ Đổng Hoằng chết, còn cô ta lại cứu được Tống Huy Nhiên trong lúc nguy nan. Giờ cô ta không còn là đứa con rơi không dám ngẩng đầu, mà là tiểu thư chính hiệu của nhà họ Đổng!
Cô ta cười vui vẻ, chạy theo Tống Huy Nhiên, bỏ lại Đổng Hoằng và nhóm người phía sau.
Giang Viện và những người còn lại nhìn nhau ngơ ngác. Nghe giọng điệu vậy, chẳng lẽ Bạch Cảnh ôm được cái đùi to? Sao có thể chứ?
Mặt mày Trần Phi Nhiên u ám, siết chặt nắm tay.
"Bạch Cảnh đúng không? Tôi là Tống Huy Nhiên, không biết cô có từng nghe tên tôi chưa?" Tống Huy Nhiên cười ôn hòa.
"Xin lỗi, tôi mới đến căn cứ nên chưa quen ai cả." Bạch Cảnh dừng lại, từ tốn đáp.
Cô không ưa Tống Huy Nhiên, không phải vì gã ta đi cùng Đổng Hoằng, mà vì con người này cho cô cảm giác như một con rắn độc. Dù bề ngoài trông lịch thiệp, nhưng trong ánh mắt lại âm trầm, lạnh lẽo đến đáng sợ, khiến người khác khó lòng tin tưởng.
Từ bé đến lớn, cô luôn nhìn người rất chuẩn.
"À, vậy để tôi giới thiệu sơ qua, ba tôi là Tống Cường, người đứng đầu căn cứ này." Tống Huy Nhiên thong thả nói, mắt hơi nheo lại: "Không biết tôi có vinh hạnh được mời Bạch tiểu thư dùng một bữa tối không?"
Bạch Cảnh khẽ mỉm cười: "Tiếc quá, đội trưởng tôi bảo tôi phải về ngay. À, đội trưởng tôi là Hàn Kiêu, không biết Tống thiếu gia có từng nghe đến chưa?"
Tống Huy Nhiên vốn đã có ý đồ không tốt, chỉ hy vọng thân phận của Hàn Kiêu đúng như cô đoán. Nếu không, hôm nay e là chẳng dễ thoát được.
"Danh tiếng đội trưởng Hàn, đương nhiên tôi từng nghe." Tống Huy Nhiên mỉm cười nhìn lướt qua Lan điếu biến dị đang quấn lấy cánh tay Bạch Cảnh, giọng vẫn giả vờ thân thiện: "Nhưng chỉ là một bữa ăn thôi, chắc đội trưởng Hàn cũng sẽ thông cảm."
Gã ta không phải tên ngốc, biết ngay cô đang mượn danh Hàn Kiêu để uy hϊếp. Mà điều gã ta ghét nhất chính là bị đem Hàn Kiêu ra để đè đầu cưỡi cổ!
Ánh mắt Tống Huy Nhiên thoáng lộ vẻ đe dọa.
"Tôi mới vào đội ngày đầu, không dám làm trái lệnh đội trưởng." Bạch Cảnh cười nhạt, quay người tính rời đi.
Tống Huy Nhiên thấy vậy liền ra hiệu bằng ánh mắt cho vệ sĩ đứng cạnh, ý bảo họ cản đường Bạch Cảnh. Còn chuyện ra tay hay không thì cứ dùng lời Đổng Hoằng nói khi nãy làm cớ, giả bộ như chỉ muốn nói chuyện chút thôi.
Bạch Cảnh lập tức lạnh mặt, vừa định động thủ thì sau lưng bỗng vang lên một giọng lười biếng nhưng không kém phần uy nghiêm: "Tống Huy Nhiên, cậu định làm gì vậy?"