Chương 7.4: Nhiệm vụ

"Anh Huy Nhiên, ý anh là bây giờ cô ta là người của Hàn Kiêu à?" Đổng Điệp hơi ngạc nhiên hỏi.

Cô ta từng gặp Hàn Kiêu một lần, khuôn mặt anh tuấn ấy khắc sâu trong trí nhớ. Nhưng ba cô ta là cấp dưới của Thị trưởng Tống, còn bản thân lại gia nhập đội năng lực bên phía chính phủ.

Điều đó đồng nghĩa với việc cô ta và Hàn Kiêu vốn thuộc hai chiến tuyến đối địch. Dù có rung động, cô ta cũng không thể dại dột.

Chỉ cần giữ chặt vị trí bên cạnh Tống Huy Nhiên, cô ta đã có thể sống một cuộc đời nhẹ nhàng, sung túc.

"Đúng vậy." Tống Huy Nhiên nhìn chằm chằm Bạch Cảnh như rắn độc phát hiện con mồi, ánh mắt lộ rõ vẻ thích thú: "Trông cũng xinh, không biết năng lực ra sao."

Mấy lời của Đổng Hoằng và nhóm người kia, gã ta chẳng buồn để tâm. Gã ta biết rõ Hàn Kiêu là kiểu người nào. Nếu Bạch Cảnh thực sự từng làm chuyện đó, Hàn Kiêu tuyệt đối không đưa cô vào Đao Phong.

Với một người lính, kẻ đâm sau lưng đồng đội chính là thứ ung nhọt phải loại bỏ.

Nhưng theo lời Đổng Hoằng mô tả, Bạch Cảnh chỉ là dị năng hệ mộc rất bình thường, chẳng có gì đặc biệt. Sao Hàn Kiêu lại thu nhận cô ngay từ ngày đầu gặp mặt? Lẽ nào chỉ vì cô xinh?

Nghĩ tới kế hoạch ba gã ta đã âm thầm sắp đặt, Tống Huy Nhiên nở một nụ cười dối trá, dáng vẻ nhã nhặn bước về phía Bạch Cảnh. Những nhân tố bất ổn như cô, không thể giữ lại!

"Hàn Kiêu là ai vậy?" Giang Viện tỏ ra khó hiểu khi thấy Tống Huy Nhiên không phản ứng gì trước lời họ nói.

"Đội trưởng Đao Phong, hàm thiếu tướng, đồng thời là dị năng giả mạnh nhất căn cứ." Đổng Điệp liếc Giang Viện một cái, nửa cười nửa không: "Nếu cô có xích mích với cô ta, e rằng sẽ mang phiền phức lớn cho nhà họ Đổng đấy."

Tuy câu nói ấy hướng về Giang Viện, nhưng thực chất là nhắm vào Đổng Hoằng. Gã ta không phải đồ ngốc, nghe ra ngay dụng ý trong lời nói ấy, liền nghiến răng căm tức.

Tìm được ba rồi, cuộc sống lại chẳng như gã ta tưởng tượng. Không chỉ Đổng Điệp, ngay cả người mẹ kế từng là “tiểu tam” của mẹ ruột cũng được đưa vào sống trong biệt thự. Vì Tống Huy Nhiên, ba gã ta không những tôn trọng hai mẹ con đó mà còn khuyên gã ta buông bỏ oán hận để chung sống hòa thuận!

Hừ!

Đổng Điệp với người đàn bà kia đúng là đồ không biết xấu hổ! Nếu mẹ không mất sớm, bọn họ đâu có cơ hội vênh váo như bây giờ!

Đổng Điệp nhìn sắc mặt vặn vẹo của Đổng Hoằng, trong lòng vô cùng đắc ý. Từ nhỏ tới lớn, cô ta luôn bị anh trai lấn át, nhưng không ngờ tận thế đến lại đảo ngược thế cờ.