Ánh nắng buổi sớm len qua khe rèm, hắt vào trong phòng, rọi lên người vẫn còn đang ngủ say trên giường khiến cô trở mình khó chịu.
Bạch Cảnh mơ màng ngồi dậy, tiện tay xoa nhẹ Lan điếu biến dị đang quấn lấy cánh tay làm nũng: [Chào buổi sáng.]
[Muốn ăn sáng! Đói quá!]
Lan điếu biến dị vui vẻ quấn quanh tay Bạch Cảnh, y như chú cún con đang làm nũng, đầu lá mềm ướt cạ cạ rồi liếʍ nhẹ lên tay cô.
Bạch Cảnh ngáp một cái, cảm nhận dị năng trong cơ thể đang dần phục hồi. Không biết có phải ảo giác không, dường như dị năng hệ mộc mạnh hơn hôm qua một chút. Cô khẽ nhíu mày, tập trung tinh thần, gom tụ dị năng về tay. Một giọt nước màu xanh lục từ từ hiện lên trong lòng bàn tay.
Lan điếu biến dị như chó đói thấy xương, lập tức lao tới, bao trùm lấy giọt sương ấy. Dây leo chuyển sang ánh sáng xanh mượt mà, mặt dưới lá cây bắt đầu hiện lên vân sáng, từ từ biến thành màu vàng kim. Nhưng chỉ lan được một phần mười chiều dài thì dừng lại.
[Muốn nữa! Muốn nữa!]
Lan điếu cuốn lấy tay Bạch Cảnh, làm nũng không rời. Nhưng cô chẳng buồn nhìn nó, xốc chăn lên, cầm theo đồ rửa mặt, chuẩn bị ra nhà vệ sinh công cộng đánh răng.
Vừa mở cửa, cô liền thấy cánh cửa đối diện cũng vừa hé.
Tóc Hàn Kiêu còn rối, khăn tắm vắt ngang vai, nửa thân trên trần trụi. Cơ bụng tám múi rõ ràng, cơ thể săn chắc khiến người ta không thể rời mắt, đường nét dọc sống lưng chìm trong chiếc quần dài màu đen vừa vặn.
"Chào buổi sáng, đội trưởng." Bạch Cảnh chớp chớp mắt, vô thức nuốt nước bọt. Dáng người thật quá hoàn hảo.
Hàn Kiêu khép hờ mắt, ngáp nhẹ: "Chào buổi sáng."
Bạch Cảnh lặng lẽ theo sau anh ra bể nước. Cô bóp kem lên bàn chải, cho vào miệng, bọt dần lan ra. Ánh mắt vô thức liếc sang Hàn Kiêu đang mở vòi nước, cúi đầu rửa mặt, từng động tác vừa tùy tiện lại vừa cuốn hút. Sau đó, anh cầm khăn lau qua mặt rồi mới bắt đầu đánh răng.
Hàn Kiêu nhận ra ánh nhìn của Bạch Cảnh, dừng động tác, chậm rãi hỏi: "Nhìn gì mà chăm chú vậy?"
Bạch Cảnh liếc sang chỗ khác, rút bàn chải ra, trả lời qua loa: "Cũng tạm."
Kiếp trước ở trong quân đội, cô đâu thiếu gì trai đẹp. Nhưng Hàn Kiêu không giống mấy cậu sinh viên non nớt. Anh mang khí chất sắc lạnh, có phần nguy hiểm. Trên vai và eo còn vài vết sẹo, càng làm tăng vẻ hoang dã, tàn khốc.
Hàn Kiêu khẽ cười, đưa tay gõ gõ thành bồn: "Tập trung đánh răng đi."