Chương 6.3: Lan điếu biến dị

Dù đối mặt với gương mặt lạnh như tiền của Tướng quân Phùng, sắc mặt Tống Cường không hề thay đổi, vẫn giữ nụ cười niềm nở: "Vừa hay, mấy hôm nay tôi mới nhận được tin, ngoài Vân Liên Sơn hơn trăm cây số có mấy khối tinh thạch khổng lồ, màu sắc khác nhau, nhưng khu vực đó lại đầy rẫy dị chủng, rất khó tiếp cận."

"Ý anh là muốn tôi cử người đi thay anh thám hiểm à?" Tướng quân Phùng nhướng mày, giọng lạnh như băng.

"Sao có thể thế được, tôi cũng sẽ cử người của mình đi." Tống Cường cười cởi mở: "Nhưng nếu có thể phối hợp cùng tổ Đao Phong, thì khả năng thành công sẽ cao hơn nhiều."

Ánh mắt Tướng quân Phùng sắc như dao, nhìn thẳng vào Tống Cường: "Anh thừa biết tổ Đao Phong trực thuộc đơn vị đặc biệt quốc gia đúng không?"

Tống Cường vẫn giữ nụ cười chân thành: "Tất nhiên là tôi biết. Cũng vì thế nên mới hy vọng tổ Đao Phong có thể góp mặt trong lần hành động này. Lão Phùng, nếu chiếm được những khối tinh thạch đó, cũng đồng nghĩa chúng ta có thể tạo ra thêm gần trăm dị năng giả."

"Tốt nhất anh đừng có suy tính chuyện gì khác." Tướng quân Phùng hạ giọng, khuôn mặt trầm như nước.

"Lão Phùng thật biết nói đùa."

Tống Cường vẫn giữ nét mặt tươi cười, khiến người khác chẳng thể đoán nổi ông ta đang nghĩ gì trong lòng.

...

So với thời trước tận thế, đồ ăn trong căn tin tất nhiên kém hơn rất nhiều. Nhưng sau ba ngày chỉ ăn mì gói, vừa nhìn thấy thịt kho tàu bóng mỡ xen nạc, nước miếng Bạch Cảnh suýt nữa không kìm được.

Họ đến đúng lúc, vừa kịp lấy phần thịt kho cuối cùng.

"Muốn đấu thử một trận không?" Mộc Hiểu Lan đặt đũa xuống, ánh mắt lấp lánh vẻ thách thức. Tổ Đao Phong không chấp nhận kẻ yếu làm vướng chân cả đội.

Kim Nhiễm Dã và Hạng Hãn không nói gì, nhưng biểu cảm thì hoàn toàn đồng tình.

Hàn Kiêu tựa vào lưng ghế, im lặng quan sát toàn bộ.

Bạch Cảnh nuốt nốt miếng cơm cuối, rồi lịch sự lấy khăn giấy lau miệng. Cô ăn hơi nhiều một chút: "Được thôi."

Cũng tiện xem thử sau khi Lan điếu tiến hóa thì có gì mới.

Năm người kéo nhau ra sân huấn luyện. Hàn Kiêu và hai người còn lại đứng bên ngoài, để lại khoảng trống cho Bạch Cảnh và Mộc Hiểu Lan.

Bạch Cảnh khẽ vuốt ve Lan điếu biến dị, ngay lập tức nó lớn vọt lên, xòe lá múa cành vây quanh cô. Dưới ánh tà dương nhạt nhòa, đầu lá phản chiếu ánh sáng lấp lánh đến rợn người.

Khóe miệng Mộc Hiểu Lan khẽ nhếch. Tay phải cô ấy nhanh chóng hóa kim loại, lao thẳng về phía mặt Bạch Cảnh. Bạch Cảnh lùi một bước, dây leo từ cây lan lập tức chắn trước mặt, đồng thời tách ra nhiều nhánh vung về phía đối thủ.