Giờ đây, tận thế đã bùng phát được mười ngày. Cây cối mọc tràn lan, động vật dị hóa khổng lồ, xem con người như con mồi. Khi nhóm Bạch Cảnh rời khỏi trường, từng chứng kiến tận mắt một khe nứt không gian bất ngờ xuất hiện giữa không trung, phun ra một con quái vật đen kịt. Nó cắn chết một người đàn ông trong chớp mắt rồi xé xác gã ta ra.
Bạch Cảnh đã đưa nhóm bạn cùng lớp đến căn nhà cô từng mua gần trường. Cô gái yếu đuối tên Từ Nghiên là bạn thân từ hồi cấp ba. Tên mập kia tên Đổng Hoằng, là con nhà giàu, tính cách kiêu ngạo ích kỷ, cũng là bạn trai của Từ Nghiên. Còn tên đeo kính yếu ớt là Vương Kỳ Minh, học giỏi, gia cảnh bình thường, cũng là cái bóng luôn đi theo Đổng Hoằng.
Hai kẻ vừa rời đi là Trần Phi Nhiên và Giang Viện, cũng chính là cặp đôi “tra nam” và “trà xanh” phản diện.
Bạch Cảnh vốn không tích trữ nhiều đồ ăn trong nhà, giờ chỉ còn vài hộp mì tôm. Thấy vậy, Trần Phi Nhiên và Giang Viện đã lấy cớ đi tìm đồ ăn, đi từ sáng đến giờ vẫn chưa quay lại. Theo Bạch Cảnh, rất có thể hai người đó định nhân lúc hỗn loạn để bỏ mặc nhóm yếu ớt này.
Cô còn phát hiện hộp chocolate mình giấu riêng cũng biến mất.
Bạch Cảnh khẽ ho một tiếng, chậm rãi ngồi dậy khỏi ghế sofa: “Đám mì gói còn lại, mấy người ăn hết rồi à?”
Từ Nghiên có phần bối rối: “Còn dư bốn hộp. Tớ nấu một hộp cho cậu nhé.”
“Khoan đã.” Đổng Hoằng gọi giật cô ta lại, liếc Bạch Cảnh bằng ánh mắt chẳng mấy thiện chí: “Bạch Cảnh vừa mới tỉnh dậy, chắc cũng chưa thấy đói đâu. Hay để đến tối ăn cũng được.”
Bạch Cảnh khẽ mỉm cười: “Ở nhà tôi, ăn đồ của tôi, rồi còn bảo tôi phải đợi đến tối mới được ăn à?”
Dù cơ thể vẫn còn hơi mệt, nhưng đối mặt ba người yếu đuối chẳng ra gì trước mắt, cô chẳng ngán ai.
Mặt Đổng Hoằng đỏ bừng vì tức: “Cậu nói kiểu gì vậy hả? Có phải quên mất ba tôi là ai rồi không?”
“Giữa thời tận thế thế này, ba cậu là ai còn quan trọng sao?” Bạch Cảnh cười dè bĩu. Cô bước đến bên đống mì gói, xé nắp một hộp, chẳng cần nước nóng, cứ thế bẻ vụn ăn như bánh quy.
Cô đói đến mức toàn thân run rẩy, như thể từng tế bào đều đang gào thét vì thiếu năng lượng.
Đổng Hoằng xông lên, thân hình mập mạp cao to đối lập hoàn toàn với dáng người mảnh khảnh của Bạch Cảnh.
Có vẻ như điều đó khiến gã ta nghĩ mình có lợi thế, liền giơ chân đá tới: “Xem tao dạy cho mày một bài học này!”
Bạch Cảnh né sang một bên, rồi vung tay tát thẳng vào mặt gã: “Cút sang một bên.”
Cái tát không nhẹ chút nào, đánh Đổng Hoằng ngã nhào xuống sàn.
“Đổng Hoằng!” Từ Nghiên hét lên, vội vàng chạy tới đỡ bạn trai dậy, không dám tin nhìn Bạch Cảnh: “Sao cậu lại ra tay như thế?”
“Đúng vậy mà...” Vương Kỳ Minh run rẩy, nấp sau lưng Từ Nghiên, lí nhí lên tiếng.