Bạch Cảnh vừa tỉnh giấc, trời đã tối sầm lại.
Lan điếu biến dị thấy cô mở mắt, lập tức dùng lá cọ nhẹ vào tay cô: [Em đói!]
Bạch Cảnh nghiêm mặt: [Một ngày chỉ một bữa thôi, không thương lượng.]
Cô cảm nhận dị năng trong cơ thể đã phục hồi được chút ít, nhưng vẫn chưa đủ để ngưng tụ thành một giọt sương xanh. Hơn nữa, cô cũng đang có dự định khác.
Vừa mặc áo khoác xong thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Bạch Cảnh ra mở cửa, bắt gặp Hàn Kiêu trong bộ đồ đen, tóc vẫn còn ướt, đứng ngay ngoài: “Đi thôi, tôi đưa cô đi ăn.”
Bạch Cảnh đi theo Hàn Kiêu, băng qua sân huấn luyện, tới căng tin. Giờ này đang đúng lúc ăn tối, lính tráng ra vào tấp nập, trong đó có ba người trông đặc biệt nổi bật.
Hai nam một nữ.
Người con gái tóc ngắn, ánh mắt sắc lạnh, gương mặt góc cạnh, vóc dáng rắn rỏi toát lên sức mạnh. Cô ấy mặc áo khoác đen phối với áo thun xanh rêu, quần túi hộp xám và đôi giày da đen cao cổ.
Trong hai người đàn ông có một người Bạch Cảnh thấy rất quen. Hôm trước lúc được cứu, hắn ta vẫn theo sát sau lưng Hàn Kiêu. Hắn ta có hàng chân mày rậm, đôi mắt to, dáng người lực lưỡng, trông rất chính trực. Người còn lại thì có gương mặt sáng sủa, khí chất ôn hòa, khóe mắt có nốt ruồi lệ, mang theo vẻ yêu mị lạ thường.
“Đội trưởng!” Người con gái giơ tay chào lớn.
Hàn Kiêu rảo bước nhanh hơn: “La lối gì chứ, không thấy tôi đang đến à?”
“Đội trưởng, anh chậm quá, hôm nay tụi tôi đã kéo về mấy con heo biến dị rồi đấy. Trễ thêm chút nữa là chẳng còn gì để ăn đâu.” Cô nàng hừ một tiếng.
Cô ấy liếc sang phía sau Hàn Kiêu, ánh mắt dừng lại trên người Bạch Cảnh, nhướng mày: “Đây là người ngoài đội vừa mới nhập nhóm à? Nhìn hơi yếu ớt đó.”
Nguyên chủ thỉnh thoảng có chạy bộ, nhưng chưa từng được huấn luyện bài bản. So với người thường thì còn ổn, chứ đứng giữa đám lính tráng thế này thì trông đúng là mảnh mai thật.
“Chào chị, tôi là Bạch Cảnh, dị năng hệ mộc.” Bạch Cảnh mỉm cười nhẹ.
Dù lời này là thật, nhưng cô biết ngày đầu tiên vào nhóm mà để người khác xem nhẹ thì không ổn. Hồi học quốc phòng, cô từng giành giải A môn vật lộn đấy.
Lan điếu biến dị cảm nhận được cảm xúc của Bạch Cảnh, liền giương lá lên thị uy, có thể nghe loáng thoáng tiếng không khí bị xé rách.
“Hiểu Lan, ăn xong rồi nói chuyện tiếp.” Người đàn ông thanh tú xen vào, lúc này căng tin đã có thêm rất nhiều người đến.