Ông ta ngang nhiên có một cô con gái riêng tên Đổng Điệp, nhỏ hơn Đổng Hoằng bốn tuổi. May mà mẹ Đổng Hoằng tính khí dữ dằn, sống chết không chịu ly hôn, còn “tiểu tam” suốt mười mấy năm không sinh nổi đứa con trai nào. Nhờ vậy Đổng Hoằng vẫn còn chỗ đứng trong mắt ông ta.
Đổng Lập Quốc vừa quay đầu đã thấy con trai, liền mừng rỡ ra mặt. Nhưng khi thấy Thị trưởng Tống đứng cạnh, ông ta vội nén cảm xúc, chỉ vẫy tay ra hiệu con trai đứng sang một bên chờ.
Đổng Điệp thì nhẹ nhàng bước tới, giọng dịu dàng: “Anh à, có thể gặp lại anh thật tốt quá rồi.”
“Ai là anh em gì với cô? Mẹ tôi đâu? Sao ba tôi lại cho cô đi theo phía sau ông ấy?” Đổng Hoằng nghiến răng, tức giận nói.
“Trên đường đến căn cứ, gặp phải quái vật, dì không chạy kịp...” Mắt Đổng Điệp nhanh chóng đỏ hoe, nhưng trong ánh nhìn lại lấp lánh niềm đắc ý: “Anh à, anh sẽ không trách ba chứ? Ba cũng bất đắc dĩ thôi.”
Nghe tin mẹ đã chết, mắt Đổng Hoằng lập tức đỏ hoe. Dù mọi người luôn nói mẹ gã ta chẳng có địa vị gì, nhưng bà là người thật lòng thương gã ta, cả đời chỉ nghĩ cho con trai.
“Cô... đồ đê tiện, đừng có mà đắc ý!” Đổng Hoằng gào lên trong cơn giận dữ.
“Anh, em vừa thức tỉnh năng lực hệ thủy, còn anh thì sao?” Đổng Điệp cười nhẹ, liếc nhìn bộ dạng nhếch nhác của Đổng Hoằng. Quần áo xộc xệch, liền đoán chắc gã ta chưa thức tỉnh dị năng, lại còn chịu không ít khổ sở.
Đổng Hoằng tức đến xanh mặt. Gã ta không ngờ có ngày mình bị con tiện nhân Đổng Điệp này đè đầu cưỡi cổ. Dị năng hệ thủy thì sao chứ? Chỉ cần cô ta vẫn là con gái, cô ta vẫn thua kém gã ta là đứa con trai duy nhất!
“Anh đừng tức giận nữa. Em đã cứu con trai của Thị trưởng Tống đấy.” Đổng Điệp cười ngọt như mía lùi, nhưng ánh mắt đầy ác ý: “Bây giờ ba rất xem trọng em.”
Đổng Hoằng đang định mắng thì Đổng Lập Quốc đã bước tới, xong việc liền lên tiếng: “Tiểu Hoằng, ba giới thiệu một chút, đây là Thị trưởng Tống. Thị trưởng Tống, đây là con trai tôi, Đổng Hoằng.”
Thị trưởng Tống mỉm cười, nhìn lướt qua Đổng Hoằng rồi gật đầu: “Lão Đổng, thấy con trai anh bình an là tôi yên tâm rồi. Tôi không quấy rầy gia đình đoàn tụ nữa, hôm nào nhớ dẫn Tiểu Điệp qua nhà tôi chơi.”
Nói xong, ông ta cùng cấp dưới rời đi.
“Ba còn tưởng không gặp lại con được nữa, may mà không sao.” Đổng Lập Quốc vỗ mạnh vai con trai, rồi quay sang nhìn nhóm Từ Nghiên đang đứng yên một bên: “Mấy người này là bạn học của con à?”
Đổng Hoằng gật đầu, mặt mày u ám. Gã ta biết ba mình là người trọng thể diện, dĩ nhiên sẽ không dại gì cãi nhau với Đổng Điệp giữa chốn đông người. Nhưng những gì Đổng Điệp vừa nói khiến gã ta thấy bất an, dù hiện giờ gã ta vẫn là đứa con trai duy nhất.
Chờ xử lý xong con nhỏ Bạch Cảnh kia, gã ta sẽ quay lại “dạy dỗ” tiện nhân này sau!