Lan điếu ngay lập tức cụp xuống như quả bóng xì hơi, dây leo rũ rượi trên giường như một con cá mặn mất hết hy vọng sống.
Bạch Cảnh chẳng thèm để tâm. Con này chẳng khác gì nuôi con nít, nếu chiều quá sau này không ai trị nổi.
Bạch Cảnh cởϊ áσ khoác, nằm vật xuống giường, kéo chăn lên rồi lập tức chìm vào giấc ngủ.
Lan điếu biến dị thấy cô không phản ứng gì, đành ấm ức rút về cánh tay cô, cuộn tròn thành một khối trông vô cùng tội nghiệp.
Trần Phi Nhiên đưa Giang Viện đến ký túc xá công cộng khu C, mặt mày khó coi. Dù đã chuẩn bị tinh thần điều kiện nơi đây sẽ tệ, nhưng dãy hành lang dơ dáy trước mắt vẫn khiến người ta buồn nôn.
“Phi Nhiên, bọn mình phải ở đây thật à?” Giang Viện run run kéo áo Trần Phi Nhiên, suýt thì ngất xỉu.
Đổng Hoằng quay ngoắt người lại, gương mặt đầy ghét bỏ: “Ba tôi chắc chắn đã đến căn cứ rồi, tôi phải đi tìm ông ấy!”
Vương Khải Minh và Từ Nghiên không do dự chút nào, lập tức nối gót theo sau Đổng Hoằng. Bao nhiêu ngày lấy lòng gã ta chẳng phải cũng chỉ để được sống thoải mái hơn sao? Giờ đương nhiên phải bám sát.
Bàn đăng ký trước ký túc xá công cộng cũng chẳng lấy gì làm lạ với thái độ của bọn họ. Loại người như vậy, qua vài ngày rồi sẽ hiểu rõ cái thế giới này đã chẳng còn dễ thở.
Nhân viên gõ gõ mặt bàn, giọng không kiên nhẫn hỏi Trần Phi Nhiên và Giang Viện vẫn đứng đực tại chỗ: “Ở hay không? Vừa mới có một nhóm rời đi, giờ vẫn còn mấy phòng trống. Chậm tí nữa thì chỉ còn phòng nào trống thì ở phòng đó!”
“Phi Nhiên, hay là mình cũng đi theo Đổng Hoằng đi, lỡ đâu ba hắn thật sự có mặt ở căn cứ thì sao?” Giang Viện nhìn ký túc xá trước mắt vừa bẩn vừa tồi, khẽ thì thầm.
Trần Phi Nhiên im lặng một lúc, sau đó kéo Giang Viện chạy theo nhóm Đổng Hoằng.
Khu B thuộc khu thương mại của căn cứ, nơi này chuyên phụ trách đăng thông báo nhiệm vụ và giao dịch hàng hóa.
Đổng Hoằng mặt nặng như chì, bước đến bàn tiếp nhận thông tin: “Ba tôi tên Đổng Lập Quốc, anh có biết không?”
Cậu nhân viên đang nhập liệu, nghe vậy ngẩng đầu nhìn Đổng Hoằng đầy ngạc nhiên: “Cậu là con trai giám đốc Đổng?”
“Đúng!” Đổng Hoằng nghe thấy từ “giám đốc”, sắc mặt liền trở nên vênh váo: “Dẫn tôi đi gặp ông ấy.”
Mặt mày Vương Khải Minh và Từ Nghiên lập tức rạng rỡ. Giám đốc thật sao? Xem ra bao nhiêu công sức theo đuôi cũng đáng giá. Trần Phi Nhiên theo phía sau thì mặt tối sầm lại, nhưng cũng nhanh chóng điều chỉnh nét mặt, nở nụ cười tươi rói.
“À, đợi tôi xử lý nốt người này đã.” Nhân viên do dự một chút rồi vẫy tay bảo Đổng Hoằng ngồi chờ.
Đổng Hoằng tức đến đỏ bừng mặt. Rõ ràng biết gã ta là con giám đốc mà còn dám bắt chờ?
Gã ta đang định nổi đóa thì bỗng nghe giọng quen vang lên: “Thị trưởng Tống, tôi sẽ giúp ngài đưa tin tức đi ngay.”
Là ba gã ta!
Đổng Hoằng lập tức quay đầu, một tiếng “ba” còn chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại trong cổ họng, vì đi sau lưng ông ta chính là cô con gái riêng!
Trước khi tận thế xảy ra, Đổng Lập Quốc lập nghiệp tay trắng, nhờ cơ hội mà phất lên nhanh chóng, trở thành đại gia mới nổi khét tiếng thành phố C. Nhưng có tiền thì lại trăng hoa.