Bạch Cảnh theo Hàn Kiêu đi về phía sau tòa nhà số 5, khu ký túc xá. Cả hai lên tầng ba, dừng lại trước cửa phòng 303.
Hàn Kiêu lấy chìa khóa treo bên hông, mở cửa phòng. Bên trong rộng chừng mười mét vuông, nội thất đơn sơ: một chiếc giường, một cái bàn. Nhưng với điều kiện ở căn cứ hiện tại, đây đã được xem là nơi ở khá ổn.
Ký túc xá công cộng khu C thì dơ bẩn, chật hẹp, mỗi phòng chen chúc bốn người, giường sắt rỉ sét kêu kẽo kẹt mỗi lần trở mình. Ba ngày sau, nếu không kiếm đủ điểm tích lũy, họ buộc phải dựng lều ở khu đất trống phía sau hoặc ngủ ngoài trời.
“Hôm nay nghỉ ngơi đi. Tối tôi đến đưa cô đi ăn ở nhà ăn. Phòng tắm ở tầng một, giờ chỉ có nước lạnh.” Hàn Kiêu ném chìa khóa cho Bạch Cảnh rồi ung dung rời đi.
Bạch Cảnh ngồi xuống giường, cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi. Từ khi xuyên không đến đây, suốt bao nhiêu lần vào sinh ra tử, giờ cô đã thực sự kiệt sức.
Nhưng nhìn dây leo biến dị đang uốn lượn, cô biết mình còn việc cần làm rõ.
Cô tập trung tinh thần, cố dồn luồng năng lượng màu xanh lục trong người về tay phải. Chẳng mấy chốc, một làn sương mỏng màu xanh lục bắt đầu tụ lại trong lòng bàn tay. Dây leo quấn quanh cổ tay phải cô, khẽ ngọ nguậy. Hai sợi từng bị ăn mòn thì rúc sát vào cổ tay, như đang chờ đợi.
Khi giọt nước màu xanh lục ngưng tụ thành hình, dây leo lập tức cuộn lấy nó, hấp thụ ngay lập tức. Cả dây leo phát sáng như được rót vào sinh khí, đong đưa giữa không trung, thân dây xanh mướt, bóng mịn như sắp nhỏ nước. Hai sợi dây từng hư tổn cũng khôi phục lại, thậm chí còn khỏe mạnh hơn trước.
Trong đầu Bạch Cảnh, hình ảnh thu nhỏ của Lan điếu biến dị trên đĩa quay trở nên sắc nét hơn bao giờ hết.
[Khế ước được thiết lập.]
Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, hình ảnh Lan điếu trên đĩa quay bỗng phát sáng rực rỡ, hóa thành một bóng mờ hư ảo. Nhưng thứ hiện ra ấy lại mang theo sức ép vượt xa Lan điếu bình thường, như một dây leo thần bí cổ xưa trong vùng đất bị phong ấn, quấn chặt quanh cột totem.
[Ma Vân Đằng.]
Bạch Cảnh thất thần thốt lên cái tên đó, rồi ngay sau đó lập tức tỉnh táo lại. Cô có cảm giác mình vừa nhớ ra điều gì, nhưng lại như bị làn sương trắng dày đặc che phủ, không cách nào nhìn rõ.
Cô nhìn Lan điếu biến dị, cảm thấy dây leo của nó giờ càng dày dặn, ẩn hiện ánh kim loại.
[Còn muốn nữa! Phải tiến hóa!]
Lan điếu cố bò lại gần mặt Bạch Cảnh, lá cây cọ nhẹ vào má cô như đang làm nũng. Ý muốn của nó giờ cũng rõ ràng hơn nhiều.
Bạch Cảnh khẽ rùng mình. Cô đưa tay chạm vào, quả nhiên không phải ảo giác. Giờ chạm vào dây leo không còn là cảm giác lá cây mềm mại mà là lạnh toát như chạm vào kim loại.
[Đói quá! Còn muốn!]
Thấy Bạch Cảnh không tiếp tục tụ năng lượng, Lan điếu sốt ruột, cọ mặt cô càng nhanh.
Khóe môi Bạch Cảnh giật giật, lạnh lùng nói: [Không còn nữa.]
Giọt nước vừa rồi đã vắt kiệt toàn bộ dị năng trong cơ thể cô. Giờ cô chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc. Còn tụ thêm một giọt nữa chắc sẽ ngất mất.