Chương 4.3: Nhân viên hợp tác ngoài

“Căn cứ sẽ không để dị năng giả làm loạn đâu.” Trần Phi Nhiên không đáp lại Đổng Hoằng, chỉ ôm Giang Viện, nhẹ giọng an ủi.

Còn chuyện ba của Đổng Hoằng có thật hay không cứ phải xác minh đã.

Thủ tục đăng ký tại căn cứ khá đơn giản, chỉ cần điền một phiếu thông tin cá nhân.

Thấy Bạch Cảnh ghi là dị năng hệ Mộc, nhân viên đăng ký nở nụ cười dễ chịu hơn hẳn, đưa cho cô một chiếc vòng tay trắng và một bản đồ: “Đây là vòng tay định danh, tuyệt đối đừng làm mất. Tất cả điểm tích lũy, chi tiêu đều qua vòng này. Người mới đến căn cứ sẽ được ở miễn phí trong ký túc xá công cộng khu C ba ngày, mỗi ngày có một suất cơm trưa. Sau ba ngày thì phải dùng điểm tích lũy để ăn uống và ở lại.”

Bạch Cảnh gật đầu. Có ba ngày thích nghi, chứng tỏ căn cứ hiện tại vẫn còn đủ vật tư.

“Khu B đang tuyển người đấy, tốt nhất cô nên đến sớm một chút. Dị năng hệ Mộc khá hiếm, chắc chắn sẽ tìm được công việc có đãi ngộ tốt.”

“Vâng, cảm ơn.” Bạch Cảnh lục túi một hồi, lấy ra một viên kẹo đưa cho nhân viên đăng ký. Cô tìm thấy viên kẹo này khi soạn đồ lúc trước.

Người kia vui vẻ nhận lấy, chẳng hề chê bai. Một viên kẹo bây giờ cũng phải đổi bằng một điểm đấy.

Bạch Cảnh không đến khu C mà theo bản đồ đi thẳng đến khu A. Cô biết rõ điều kiện ký túc xá công cộng chẳng ra sao, chi bằng sớm xác nhận thân phận nhân viên hợp tác ngoài, chuyển vào ký túc xá của quân đội cho chắc.

Tới khu A, tòa số 5, cô thấy Hàn Kiêu đang cởϊ áσ khoác, để lộ áo ba lỗ bên trong, đứng tựa cửa hút thuốc. Dáng người cao gầy, cơ bắp rõ ràng, cánh tay rắn chắc. Mắt phượng cụp xuống, sống mũi cao thẳng, đường nét cằm sắc như dao khắc. Cả người toát ra vẻ hoang dã lười biếng như một con báo đang nghỉ ngơi nhưng luôn sẵn sàng vồ mồi.

“Đến rồi à?” Hàn Kiêu nhướng mắt, nhếch môi cười, ngón tay chỉ về phía bàn đăng ký đơn sơ cạnh đó: “Đi lấy trăm điểm tích lũy của cô đi.”

Bạch Cảnh bước tới bàn, bên trong là một thanh niên lông mày rậm, mắt sáng, nhìn qua đã thấy hoạt bát.

“Một trăm điểm đúng không? Đưa vòng tay đây, tôi quét cho.” Hắn ta cười tươi, để lộ hàm răng trắng đều.

Điểm tích lũy vừa vào tài khoản, Bạch Cảnh nhìn sang Hàn Kiêu: “Chuyện nhân viên hợp tác ngoài, vẫn giữ lời chứ?”

“Dĩ nhiên. Theo tôi.” Hàn Kiêu dập tàn thuốc, dùng chân nghiền nát rồi dẫn cô vào tòa nhà số 5.