Chương 1.1: Thức tỉnh

Trong phòng khách, mấy thiếu niên thiếu nữ ngồi co cụm trên ghế, vẻ mặt căng thẳng. Trên bàn là mấy vỏ hộp mì gói đã ăn sạch không còn mẩu nào.

“Hay là gọi Bạch Cảnh dậy ăn chút gì đi?” Một cô gái nhỏ nhắn, trông có vẻ yếu đuối dè dặt liếc sang thiếu nữ mặt mày trắng bệch đang nằm bất động trên ghế sofa, rồi lên tiếng hỏi.

“Chính Bạch Cảnh cũng chẳng nói muốn ăn. Giờ chỉ còn chừng này đồ ăn, lỡ ăn hết rồi thì biết làm sao?” Một tên con trai hơi mập, giọng gắt gỏng, lập tức gạt phăng đề nghị.

“Nhưng mà... Trần Phi Nhiên lúc đi đã nhờ tụi mình để mắt đến Bạch Cảnh.” Một tên đeo kính, dáng người gầy gò, giọng nói rụt rè xen vào: “Cô ấy còn đang sốt mà.”

“Cậu nghi ngờ tôi đấy à?” Tên mập nheo mắt lại, mặt sầm xuống đầy khó chịu.

Thấy tình hình căng thẳng, hai người còn lại đành im bặt.

Bạch Cảnh vừa mới tỉnh lại, đã nghe thấy cái tên mập mạp Đổng Hoằng kia đang nói năng luyên thuyên trong nhà mình. Phải nói chính xác hơn, đây là nhà của “nguyên chủ” chứ không phải cô.

Cô đã xuyên sách rồi.

Tên thật cô vẫn là Bạch Cảnh, vốn là sinh viên năm nhất trường quân đội. Trong một lần huấn luyện phản gián, cô gặp tai nạn giao thông, khi tỉnh lại đã xuyên vào thế giới của cuốn tiểu thuyết “Trọng sinh giữa tận thế” mà cô vừa mới đọc cách đây vài hôm.

Cuốn tiểu thuyết ấy kể về nữ chính Mạc Vũ bị bạn trai và bạn thân phản bội. Sau khi trọng sinh, cô ta thức tỉnh dị năng chữa trị. Nhờ ký ức kiếp trước mà gia nhập đội chiến đấu mạnh nhất, rồi yêu đương với cường giả số một cũng chính là nam chính Nghiêm Phỉ.

Còn Bạch Cảnh chỉ là sinh viên năm hai trường Nông nghiệp, cũng là người đầu tiên tặng nữ chính “bàn tay vàng” rồi bị đá văng khỏi cuộc chơi. Ở kiếp trước, Bạch Cảnh từng mua một chiếc vòng tay ở quán vỉa hè. Đến khi tận thế ập tới, vô tình bị cắt trúng tay khiến máu dính lên chiếc vòng, từ đó mở ra không gian chứa đồ.

Dựa vào năng lực đặc biệt này, cô đã dẫn theo năm người bạn. Bao gồm cả nữ chính, thoát chết trong gang tấc và đến được căn cứ thành phố B.

Nhưng ở kiếp sống mới, Mạc Vũ đã giành mua trước chiếc vòng đó, khiến Bạch Cảnh tưởng cô ta thật sự thích. Ai ngờ, đó lại là đạo cụ luyện kim có khả năng mở không gian. Một trong những năng lực phổ biến trong thế giới này.

Theo ký ức của nguyên chủ, trước khi tận thế bùng nổ, Mạc Vũ đã viện cớ xin nghỉ học để rời trường đến thành phố B. Trước khi đi, cô ta còn hỏi Bạch Cảnh có muốn đi cùng không. Vì không biết chuyện gì sắp xảy ra nên nguyên chủ từ chối.

Lúc đó, Mạc Vũ chỉ liếc cô bằng ánh mắt thương hại rồi rời đi. Trong mắt cô ta, Bạch Cảnh không còn không gian chứa đồ thì chẳng thể sống sót, càng không thể gia nhập được đội dị năng kia. Còn gã bạn trai tồi tệ và con bạn thân tráo trở của cô ta chắc chắn sẽ chết dọc đường trốn chạy.