Ba người lên xe, Dạ Bác Huyền báo lại tình hình an toàn cho Dạ Cảnh Viêm và Ôn Mạnh Hạ, sau đó khởi động xe, chuẩn bị rời đi.
Dạ Linh thò đầu lên từ ghế sau: "Anh hai, mình cần đến sở thú một chuyến. Em vừa thấy một số hình ảnh, cần đến đó kiểm chứng."
"Em thấy gì?"
Ôn Ngôn Thâm kể lại toàn bộ chuyện đã xảy ra giữa hắn ta và Dạ Linh trong không gian cho Dạ Bác Huyền nghe.
Sau khi nghe xong, Dạ Bác Huyền im lặng hồi lâu, rồi xoay người xoa đầu cô, giọng đầy cưng chiều: "Em ngốc quá, lần sau đừng hành động bốc đồng. Có chuyện gì cứ để bọn anh làm."
"Em vẫn ổn mà! Mình đi nhanh thôi."
[Anh hai, đừng có nói chuyện cảm động vậy chứ, em dễ xúc động lắm đó!]
Dạ Bác Huyền khẽ nhướng mày, không nói thêm gì nữa, lái xe thẳng đến sở thú.
Ôn Ngôn Thâm bật cười, sau đó nghiêm túc hỏi: "Đã tìm thấy con hươu sao đó chưa? Nó trốn ra từ sở thú à?"
Nhắc đến con hươu, giọng điệu Dạ Bác Huyền trở nên nặng nề: "Không, nó thoát ra từ một chiếc xe tải. Tài xế đã chết, thi thể được tìm thấy trên quốc lộ.
Khi cảnh sát phát hiện ra, đầu hắn ta đã bị ăn mất. Chiếc l*иg sắt nhốt con nai cũng bị cắn đứt. Vụ này đã bị phong tỏa thông tin, nhưng những người biết chuyện đều hiểu, đây không phải điềm lành. Còn con hươu đó, nó đã bị bắn hạ và mang đi rồi."
Dạ Linh chậm rãi nói: "Anh hai, đây chính là sinh vật kỳ dị mà em đã nhắc đến. Chỉ là trong giấc mơ, em thấy nó xuất hiện sau trận động đất. Giờ thì em không biết tại sao mọi chuyện lại xảy ra sớm như vậy."
Ôn Ngôn Thâm quay sang nhìn Dạ Linh: "Biết đâu, những sinh vật em thấy trong mơ thực chất đã xuất hiện từ trước trận động đất rồi. Những chuyện thế này thường bị chính quyền che giấu. Người bình thường luôn tiếp cận thông tin chậm hơn một bước, nên rất có thể các loài sinh vật kỳ dị đã xuất hiện từ lâu mà chúng ta không hề hay biết."
Hắn ta dừng lại một lát, quay sang hỏi Dạ Bác Huyền: "Cậu có xem được hình ảnh hay video gì không? Đầu tài xế bị ăn mất, vậy còn thi thể? Trên người hắn ta có dấu hiệu nhiễm virus không?"
Dạ Bác Huyền thản nhiên đáp: "Tôi không thấy những hình ảnh đó, tất cả đều bị chặn. Mà tôi cũng không có hứng tìm cách xem một cái xác không đầu. Nếu cậu hứng thú, cứ lấy điện thoại của tôi mà tra."
Nhắc đến điện thoại, Dạ Linh vỗ nhẹ lên vai anh hai: "Anh hai, em không có điện thoại nữa."
[Chiếc điện thoại mới mua của nguyên chủ, mình còn chưa dùng được mấy ngày đã phải bỏ. Nghe nói nó tận mười lăm triệu! Tuy không phải tiền mình bỏ ra, nhưng nghĩ đến vẫn thấy đau lòng.]
Dạ Bác Huyền khẽ cười: "Phía sau em có một ngăn bí mật, mở ra xem đi."