Hắn ta thành thạo cầm khăn lên lau những giọt mồ hôi còn vương trên trán cô, rồi hỏi tiếp: “Em thấy trong người có gì khác lạ không? Mấy ngày qua bọn anh đã lấy một ít nước suối linh để thử nghiệm. Bọn anh phát hiện trong đó có chứa lượng lớn nguyên tố sinh mệnh, nhưng vẫn chưa dám thử trên bệnh nhân.”
“Cũng chưa biết liệu nó có khả năng thay đổi gen con người hay không. Lần này tình huống xảy ra quá đột ngột, em đã uống nước ấy rồi. Cho nên, dù cơ thể em có xảy ra biến đổi gì, anh và các anh trai của em cũng sẽ chịu trách nhiệm với em đến cùng.”
Dù sao cũng là do cô uống nước từ nguồn chưa xác định trước mặt Ôn Ngôn Thâm mà hắn ta không ngăn cản kịp, đó là lỗi của hắn ta.
Dạ Linh không trả lời ngay mà nhắm mắt lại cảm nhận.
Cô thầm nhủ trong lòng: [Lửa?]
Không có phản ứng.
Cô mím môi, lần lượt gọi thầm từng nguyên tố: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.
Vẫn không có gì thay đổi.
Cô mở mắt, chạm phải ánh nhìn sâu thẳm của Ôn Ngôn Thâm, trong lòng có chút thất vọng: “Hình như không có gì khác biệt cả.”
Ôn Ngôn Thâm ra hiệu cho cô đừng nóng vội.
“Em thử cảm nhận những nguyên tố khác xem, chẳng hạn như sấm sét, tốc độ, sức mạnh, tinh thần…”
[Tinh thần? Để mình thử xem.]
Dạ Linh nhắm mắt lại, cảm nhận không gian xung quanh. Trong khoảnh khắc ấy, mọi hình ảnh liền ùa vào tâm trí cô, đồng thời xuất hiện thêm một viên ngọc âm dương, đang xoay chậm rãi trong đầu cô.
[Hả? Ngọc âm dương? Đây là thứ gì vậy? Không thấy có gì khác biệt cả.]
[Nhưng dòng suối linh này thực sự có thể giúp người ta thức tỉnh năng lực đặc biệt, tuyệt quá!]
Bỗng nhiên, một hình ảnh rùng rợn xuất hiện trong đầu cô.
Một đàn chim đen khổng lồ đột ngột xuất hiện trong sở thú, lao vào tấn công du khách, mổ vào họ một cách hung tợn. Cảnh tượng đầy máu me và kinh hoàng, có không ít trẻ em bị chúng mổ nát, não bộ bị nuốt chửng ngay trước mắt.
Dạ Linh mở to mắt, quay sang nhìn Ôn Ngôn Thâm đầy kinh hãi: “Em vừa thấy một cảnh tượng… Một đàn chim đen khổng lồ tấn công sở thú! Mắt chúng trắng dã, có rất nhiều du khách bị thương, thậm chí có mấy đứa trẻ còn bị chúng ăn mất não…”
Ôn Ngôn Thâm lập tức nghiêm mặt: “Em chắc chứ?”
Dạ Linh gật mạnh: “Em chắc chắn. Nhưng em không biết chuyện này sẽ xảy ra khi nào, cũng không chắc liệu đây có phải là năng lực tiên tri của mình hay không.”
[Bầy chim đen bất ngờ xuất hiện giữa bầu trời, chẳng ai kịp phản ứng mà đã bị chúng tấn công. Rõ ràng đây không phải loài vật bình thường, mà là sinh vật quái dị. Nhưng chẳng phải còn tám ngày nữa mới đến ngày tận thế sao?]
Ôn Ngôn Thâm đứng dậy, chỉ vào chồng quần áo gấp ngay ngắn bên cạnh: “Em đổ mồ hôi quá nhiều rồi, đi thay đồ đi, sau đó chúng ta ra ngoài.”