Chương 13.1: Ác nữ xuất hiện

Dạ Bác Huyền dứt khoát tham gia lắp ráp những căn nhà gỗ nhỏ cùng mọi người.

Có hắn giúp một tay, tiến độ được đẩy nhanh hơn hẳn.

Nhưng vẫn chưa đủ, công việc còn quá nhiều. Dạ Bác Huyền gọi thêm vài vệ sĩ vào không gian để hỗ trợ.

Những người này đều là cận vệ trung thành tuyệt đối của nhà họ Dạ.

Dạ Cảnh Viêm cũng ra khỏi không gian để liên lạc với Ôn Ngôn Thâm, gọi cậu bạn của mình đến làm việc.

Đều là số phận làm nền, sau này còn phải dùng đến không gian của Dạ Linh, vậy thì không có lý do gì mà họ không tận dụng Ôn Ngôn Thâm cả.

Vì thế, vừa mới về đến nhà chưa kịp ngồi ấm chỗ, Ôn Ngôn Thâm đã bị một cuộc điện thoại gọi đi ngay lập tức.

Trước khi rời đi, hắn ta còn tiện tay kéo Ôn Mạnh Hạ, người đang thấp thỏm lo lắng đi cùng.

À! Và cả nhóm vệ sĩ đã theo hắn ta nhiều năm cũng đi cùng luôn.

Trên đường đi.

Ôn Ngôn Thâm vừa lái xe, Ôn Mạnh Hạ đã tranh thủ lên tiếng: "Anh, chuyện em nói với anh qua điện thoại, anh nghĩ thế nào? Ba không đồng ý cho em hủy hôn, em giải thích thế nào ba cũng không chịu."

"Ba đồng ý rồi."

"Hả?"

Ôn Ngôn Thâm nhìn thẳng phía trước: "Tối nay ăn cơm, anh đã nói chuyện với ba, ba đã đồng ý. Còn về tận thế mà em nhắc đến, chúng ta cũng bắt đầu chuẩn bị rồi."

Ôn Mạnh Hạ ngạc nhiên, vui sướиɠ hỏi lại: "Thật sao?"

Tuyệt quá! Ba tin vào ngày tận thế, còn đồng ý hủy hôn, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ hơn cô ấy tưởng rất nhiều.

Cô ấy phải gọi ngay cho Thẩm Tinh, ngày mai sẽ chính thức tuyên bố hủy hôn.

Ôn Ngôn Thâm nhắc nhở: "Một lát nữa gặp Dạ Linh, đừng giữ thái độ như trước. Bây giờ cô ấy đã trở lại bình thường."

"Anh chắc chứ?"

Ôn Mạnh Hạ hơi nghi ngờ.

Trong giấc mơ của cô ấy, Dạ Linh ngu ngốc đến mức không thể tả nổi.

Nhà họ Dạ bị tiêu diệt cũng là do Dạ Linh gián tiếp gây ra. Hơn nữa, Lâm Lan và Thẩm Tinh mạnh lên như vậy, có vẻ cũng nhờ Dạ Linh âm thầm giúp sức.

À, còn nữa. Anh trai của cô ấy cũng bị hại chết chỉ vì muốn báo thù cho anh cả nhà họ Dạ. Nếu truy cứu đến cùng, Dạ Linh cũng khó mà thoát khỏi liên quan.

Ôn Ngôn Thâm không giải thích nhiều: "Em gặp rồi sẽ tự biết."

Vừa đặt chân đến nhà họ Dạ, cả nhóm còn chưa kịp đứng vững đã bị Dạ Linh cười tít mắt thu hết vào không gian.

Ôn Ngôn Thâm: "..."

Ít nhất cũng phải để hắn ta nói một câu đã chứ.

Dạ Cảnh Viêm nhét tờ hướng dẫn sử dụng vào tay hắn ta: "Có gì thì vừa làm vừa nói."

Dạ Linh đứng bên cạnh Ôn Mạnh Hạ, chăm chú nhìn cô ấy chằm chằm. Đôi mắt đầy vẻ tò mò khiến Ôn Mạnh Hạ dù muốn lờ đi cũng không nổi.

Đây là "bình thường" như lời anh cô ấy nói sao?