Chương 8

[Lâm Liên: Vậy mời cậu chọn một trong ba thiết lập sau đây: A. Cỗ máy lặp lại vô tình. B. Cô gái mong manh dễ vỡ. C. Tên bịp bợm giang hồ thần bí.]

[Lục Kiêu: B?]

[Lâm Liên: Anh ơi em lạnh quá, em sắp tan vỡ trong làn gió đông lạnh giá này rồi. Cho em xem cơ bụng của anh được không, để cô gái mong manh dễ vỡ này có thêm một mái nhà ấm áp.]

[Lục Kiêu: …]

Một lúc lâu sau, Lâm Liên còn tưởng mình đã làm con mèo biếи ŧɦái ấy chạy mất rồi.

Kết quả là Lục Kiêu gửi một tấm meme đến.

[Lục Kiêu: (Cắn đầu chó nhà mi).]

Một con hổ phiên bản chibi đang giận dữ cắn đầu một con chó, thể hiện sự tức giận của người gửi.

[Lâm Liên: Ảnh đẹp, tịch thu.]

[Lục Kiêu: Tôi vừa tìm được đấy, ai cho cậu tịch thu.]

Vậy là vừa rồi cậu ấy đi tìm tấm meme phù hợp nhất để thể hiện cơn giận á hả?

Cứu cô với, đáng yêu chết đi được!

Lâm Liên giơ tay đầu hàng.

[Lâm Liên: Mèo ngoan, cún xấu!]

[Lâm Liên: Cún nhận sai rồi, cho tớ giữ tấm meme dễ thương đó nha nha (làm ơn đi mà).]

[Lục Kiêu: Không phải mèo, là hổ.]

[Lâm Liên: Dạ dạ, là bé hổ con siêu hung dữ.]

[Lục Kiêu: Cậu giữ đi (kiêu ngạo).]

[Lục Kiêu: Thế C là gì?]

Mèo con tò mò cào nhẹ vào chiếc hộp bí ẩn.

[Lâm Liên: Hôm nay tớ gieo quẻ, đoán được ngày mai cậu sẽ gặp nạn.]

[Lục Kiêu: Rồi sao nữa?]

[Lâm Liên: Để hóa giải kiếp nạn này, tớ khuyên cậu nên mặc nguyên cây đồ đen.]

[Lục Kiêu: Hừ, tôi không tin.]

Lâm Liên cười tủm tỉm chạm vào màn hình.

He he, cô biết ngay con mèo phản nghịch này sẽ không tin mà.

Vậy thì mắc câu rồi nhé!

---

Sáng hôm sau, Lâm Liên phấn khởi thay đồ trang điểm.

Khoa Văn và khoa Lịch sử đều có tiết sáng nên Đổng Tư Tư và Nhan Hứa Chi đành tiếc nuối đi trước, chỉ còn cô bạn Bạch Đồng – quân sư quạt mo, vỗ ngực bảo sẽ đi cổ vũ cô.

Lâm Liên mặc một chiếc váy dài trắng như tuyết, ôm trọn đường cong hoàn hảo, mái tóc đen dài dịu dàng xõa xuống. Cô đứng dưới ánh sáng ban mai, vẻ đẹp nữ tính được thể hiện không sót chút nào.

Bạch Đồng: "Mommy! Đúng là mommy rồi!"

(Mommy: Từ này theo mình tìm hiểu thì đó là cách fan thể hiện sự ngưỡng mộ trước khí chất đỉnh cao của idol, thường là sự quyến rũ, tự tin, quyền lực.)

Mỹ nhân liếc Bạch Đồng một cái, ngay cả ánh mắt trách móc cũng thơm tho mềm mại: "Thôi đi, tớ không muốn làm mẹ của cậu đâu."

Bạch Đồng lau nước miếng, người đẹp ngay cạnh cô ấy lại thả thính rồi, "Hôm nay sức hút của cậu đúng là quá bùng nổ rồi."

Bình thường Lâm Liên cũng xinh nhưng lúc nào cũng lười nhác, cả người toát lên vẻ chán đời.

Hôm nay Lâm Liên là Nữu Hỗ Lộc – Liên!

Lâm Liên nghĩ ngợi một lát, cuối cùng chọn giày cao gót. Không còn cách nào khác, Lục Kiêu quá cao.

Đợi cô khoác áo dạ màu trắng ngà, quàng khăn choàng xanh rêu lên, Bạch Đồng giơ ngón cái khen: "Tuyệt!"

Lâm Liên búng tay: "Đi thôi."

Lúc này mới thấy được ưu điểm của khu ký túc xá cũ, ký túc xá khá gần giảng đường, không cần chịu lạnh quá lâu.

Tới giảng đường, Lâm Liên vén tóc sang một bên, ủ rũ nói: "Lạnh chết mất."

Bạch Đồng: "Cậu đúng là sợ lạnh thật."

Trong lớp ấm hơn hẳn, Lâm Liên vừa bước vào đã nhận được ánh mắt chú ý của mọi người.

Cô chớp chớp mắt, cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn mình hơi kỳ lạ.

Cô đang tìm bóng dáng của Lục Kiêu thì bị gọi lại.

Một cô gái nhỏ giọng hỏi: "Bạn cũng đến tìm Diệp Thiên Long hả? Hôm nay cậu ấy không đi học."

Cô gái liếc nhìn mỹ nữ áo trắng trước mặt, xinh thế này, sao lại để ý tên đào hoa như Diệp Thiên Long nhỉ?

Hôm nay đã có hai bạn nữ xinh đẹp đến tìm Diệp Thiên Long rồi, nghe nói cậu ấy xin nghỉ ốm, ai nấy đều đau lòng rơi lệ rời đi.

Thật không hiểu nổi, mặt mũi Diệp Thiên Long chỉ coi là tạm ổn, sao lại có sức hút lớn thế nhỉ?

Bạn nữ trước mắt là người đẹp nhất, khiến người ta không nhịn được mà thương hoa tiếc ngọc, nhắc nhở một câu: "Khụ, trước bạn đã có hai bạn nữ xinh đẹp đến tìm rồi, có vẻ đều rất thân với cậu ấy."

Lâm Liên chớp chớp mắt: "Diệp Thiên Long? Mình không quen."

"Ủa, vậy bạn đến…"

Lâm Liên ngượng ngùng cười: "Mình đến để giúp người khác vượt qua kiếp nạn."

"Hả?"