Chương 7

Nhìn thấy nụ cười trên mặt Lâm Liên, Nhan Hứa Chi rùng mình: "Bảo bối à, sao đột nhiên cậu cười biếи ŧɦái dữ vậy."

Lâm Liên ho khan một tiếng, thu lại nụ cười biếи ŧɦái, vỗ vai cô bạn: "Bảo bối à, vất vả cho cậu rồi."

Nhan Hứa Chi: "Chuyện nhỏ, lát nữa tớ gửi thời khóa biểu khoa Tài chính cho cậu, cậu có thể làm như tình cờ gặp cậu ấy ở mấy lớp bắt buộc."

Lâm Liên: "Hiểu rồi hiểu rồi."

Nhớ lại ngày xưa Nhan Hứa Chi chính là bằng cách này mà cố tình tạo ra "duyên phận" với bạn trai khác trường.

Nhan Hứa Chi liếc điện thoại, bật cười: "Ha ha, bảo bối, hội trưởng vừa nhờ tớ hỏi cậu xem có hứng giúp chị ấy đi giám định đàn em khóa dưới không."

Cô bạn nháy mắt: "Hội trưởng tớ giàu lắm, chuyên trả tiền để giám định tra nam đó, thần toán Lâm có nhận đơn này không?"

Lâm Liên xoa xoa trán, cô cần kiếm tiền nuôi mèo, nhưng kiếm tiền kiểu này sao cứ thấy...

Thôi kệ, dù sao cô cũng chẳng có đạo đức.

Cô thận trọng hỏi: "Đàn em nào? Cậu dò la thử trước đi, đừng làm hỏng uy tín của tớ."

Lỡ như kỹ năng "Câu cá là có drama" của cô lần này không phát huy tác dụng thì sao?

Chẳng mấy chốc Nhan Hứa Chi đã moi được thông tin: "Tên là Cố Úc, sinh viên năm ba khoa Công nghệ thông tin."

Lâm Liên nhớ lại những quả dưa mình từng ăn: "Chưa gặp bao giờ, tạm thời không nhận đơn này."

Nhan Hứa Chi giơ tay ra dấu OK: "Thần toán nhìn thấu tra nam của chúng ta vẫn đáng tin như xưa."

Khóe miệng Lâm Liên giật giật: "Một cô gái ngây thơ thuần khiết như tớ sao lại bị gán cái biệt danh kỳ cục thế này."

Hai cô bạn cùng phòng bật cười: "Nhờ cả vào phó hội trưởng Nhan đấy."

Nhan Hứa Chi xấu hổ chạy đi rửa mặt.

Chuyện này bắt nguồn từ học kỳ hai năm nhất, Nhan Hứa Chi cho Lâm Liên xem một bài viết trên diễn đàn: "Ai là nam thần mới trong lòng bạn ở Đại học A?"

Lúc đó Lâm Liên chỉ xem cho vui, nhưng khi thấy bốn chàng trai được bình chọn nhiều nhất, cô buột miệng: "Gu của chủ thớt này hơi kém, toàn chọn tra nam."

Nhan Hứa Chi tò mò hỏi tại sao, lúc đó Lâm Liên đang chìm đắm trong văn hóa Đạo giáo, nên đùa rằng mình vừa tính một quẻ, bốn người này đều là đào hoa thối.

Nhan Hứa Chi liền bình luận dưới bài viết đó, kết quả là bị chủ thớt chửi là "ăn không được nho thì nói nho chua", "gà mái ế chồng".

Bạn học Nhan không phục, hai bên cãi nhau tận mấy chục bình luận.

Không ngờ chuyện kỳ lạ đã xảy ra, bốn nam thần đó lần lượt rớt đài, kẻ thì lăng nhăng, người thì là tra nam chính hiệu, bị phong là "Tứ đại tra nam Đại học A".

Vì Nhan Hứa Chi dùng tên thật lên mạng nên Lâm Liên dùng một trận chiến đã thành danh, trở thành "Thần toán nhìn thấu tra nam" trong mắt hội chị em ở Đại học A. Dĩ nhiên biệt danh này chỉ lưu truyền nội bộ, lý do là để bảo vệ phúc lợi của chị em phụ nữ.

Lâm Liên: "Thật sự chuyện đó chỉ là hiểu lầm mà."

Lâm Liên thở dài.

Bạch Đồng đẩy gọng kính không tồn tại: "Nhưng lần trước Lý Tú phòng bên cạnh suýt bị một tên tra nam lừa trong buổi họp mặt, vẫn là cậu tinh mắt chọn cho cậu ấy một anh chàng tử tế."

Lâm Liên: "..."

Lâm Liên trợn trắng mắt: "Tên kia nghe nói có người có thể giám định tra nam, sợ đến mức không dám lộ diện, có tật giật mình như vậy còn cần xem gì nữa?"

Ngược lại, có một nam sinh khác nghe nói có thần toán nên hứng khởi đến gặp, dù chưa chắc là người tốt nhưng ít nhất cho thấy cậu ấy không làm điều gì thẹn với lương tâm.

Còn chuyện Lý Tú và bạn trai hiện tại hạnh phúc là do hai người đó hợp nhau, liên quan gì đến một nhân vật phụ như cô chứ!

"Cấm các cậu gán mấy thứ kỳ quặc lên người tớ!"

Cô khoanh tay: "Đừng ảnh hưởng đến kế hoạch cua trai của tớ!"

"Đã rõ, thần toán Lâm!"

"Được, tổng giám đốc Lâm!"

"Hiểu rồi, người đẹp Lâm!"

Lâm Liên ngồi ngay ngắn trước bàn, tay trái đặt lên la bàn, tay phải xòe bài Tarot.

Cô xoa xoa tay, rút một quẻ.

Đại cát.

Bắt đầu cua trai thôi!

Lâm Liên: [(Hoa hồng) (hoa hồng).]

Lục Kiêu: [?]

Avatar của Lục Kiêu là một vùng tuyết trắng xóa, ngay cả dấu câu cũng toát lên sự lạnh lẽo.

Lâm Liên sợ lạnh, quyết định làm nóng cuộc trò chuyện.

Lâm Liên: [Hoa là tấm lòng, tình là tâm ý, tặng cậu hoa hồng là gửi cả tấm chân tình của tớ cho cậu.]

Lục Kiêu: […]

Lâm Liên: [(Cún con ngậm hoa).]

Lâm Liên: [Bảo bối à, cậu đang phạm tội đấy, vì ngay khoảnh khắc nhìn thấy cậu, tim tớ như bốc cháy.]

Lục Kiêu: [Sến quá, cậu kiếm đâu mấy câu sến súa này thế?]

Lâm Liên: [(Đáng thương). Đây là lời tỏ tình tớ sáng tác riêng cho cậu đó, đãi ngộ độc nhất vô nhị thế này mà cậu không cảm động sao!]

Lục Kiêu: [Thôi thôi, tôi không dám động.]

Lục Kiêu: [Đổi thiết lập khác giùm cái.]

Lâm Liên trợn mắt, được lắm, con mèo này muốn cưa cẩm người đẹp giàu có (giả) nhiệt tình là cô mà còn dám yêu cầu cô đổi thiết lập?

Cô hưng phấn xoa tay, một chú mèo kiêu ngạo thế này phải bị người khác hít hà đến kêu gào cho bỏ tính đó mới được, he he he.

Lâm Liên: [Được được, cậu đẹp trai, cậu nói gì cũng đúng.]